Thất nghiệp không phải là bất hạnh...

Tin mới

11/01/2014 22:18

Phải khó khăn lắm anh mới dám nói thật với em rằng công ty gặp khó khăn, mấy tháng nay lương bổng chỉ còn một nửa; công việc thì ngày nghỉ, ngày làm…

 Cuối cùng, điều mà nhiều người lo lắng, sợ hãi cũng đã đến: Công ty thông báo đóng cửa. Chuyện lớn như vậy, anh không thể giấu em. Thế nhưng, nói vào lúc nào và mở đầu ra sao là cả một vấn đề.

Nhìn cái dáng tất bật của em, anh thấy mình thật có lỗi khi không làm tròn trách nhiệm trụ cột trong gia đình, lại còn chất thêm gánh nặng lên vai vợ. Hai đứa con và một người chồng thất nghiệp hoàn toàn không đơn giản phải không em? Anh đã đắn đo suy nghĩ mấy ngày mới dám mở lời. Anh hình dung em sẽ thất vọng thế nào, nét mặt sẽ buồn ra sao, rồi sẽ thở dài như chưa bao giờ thở dài…

 

Thất nghiệp không phải là bất hạnh...
 

 

Vậy mà…, tất cả đã vượt xa trí tưởng tượng của anh. Vợ ơi, cảm ơn em đã nghĩ, đã hiểu và chia sẻ với anh những khó khăn trong cuộc sống mà không phải ai cũng dễ dàng chấp nhận như vậy.

“Không sao cả anh ạ, mấy năm qua em cũng dành dụm được kha khá để phòng khi bất trắc. Anh đừng quá lo lắng rồi hấp tấp nhận những công việc quá sức. Chưa có việc làm thì giúp em đưa rước con, dạy tụi nó học. May là lúc này công ty em rất nhiều việc” - em nắm chặt tay anh.

Chính lúc ấy, anh cảm thấy như được truyền thêm sức mạnh. Đúng rồi, anh sẽ giúp việc nhà cửa, cơm nước, dọn dẹp, con cái để em yên tâm làm việc. Điều lớn nhất anh nhận được qua đợt thất nghiệp vừa rồi là tình cảm ấm áp của gia đình - nó cũng là đợt thực tế quan trọng để anh hiểu chuyện “bếp núc” vất vả thế nào. Đó là điều mà từ trước tới nay anh vẫn dồn hết lên vai em với suy nghĩ “chuyện nhỏ”.

Thế đấy, thất nghiệp đâu hẳn chỉ mang lại bất hạnh, phải không em?

 

Đức Nghĩa
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất