Tin mới

03/08/2013 23:01

Mẹ nhắn về đi coi vợ, tôi cứ lần lữa mãi. Ai đời thế kỷ XXI rồi mà cha mẹ còn muốn đặt đâu con cái phải ngồi đấy thì lạc hậu quá. Thế nhưng, mẹ cứ khăng khăng: “Con cứ gặp người ta đi rồi tính”.

Xa quê từ năm lớp 6 nên tôi bị coi là đã “mất gốc”. Mỗi năm tôi chỉ về mấy ngày Tết và dịp hè. Mẹ tôi muốn con cái ăn học tới nơi tới chốn nên đứa nào lên cấp II mẹ cũng cho ra thị xã. Mẹ nói chỉ có ra thị thành thì mới thoát được kiếp nghèo hèn. Thế mà đùng một cái, mẹ lại bắt tôi về cưới vợ quê. Năm lần, bảy lượt, tôi bực quá, chiều thứ bảy, leo lên xe về quê.

“Nhà anh ở Mỹ Thủy à?” - cô gái ngồi bên nhỏ nhẹ hỏi. Tôi mừng húm. Từ lúc lên xe, tôi rất muốn làm quen với cô gái tóc dài, áo bà ba, đôi mắt đen láy ấy nhưng lại không dám. “Tôi ở Mỹ Thủy, còn em?” - tôi hồi hộp trả lời. “Em ở trên thị xã. Cuối tuần em về thăm ông bà nội” - em vui vẻ nhìn tôi. Con đường xa bỗng trở nên thật gần. Khi em xuống xe, tôi nhìn theo bóng chiếc áo bà ba khuất dần mà lòng như ngây dại...

Sáng chủ nhật, mẹ bảo sửa soạn đi coi vợ, tôi cáo bệnh, trùm mền: “Con mệt lắm”. Mẹ tôi lầu bầu gì đó nhưng tôi không thèm nghe. Chiều tối lúc ăn cơm, mẹ bảo: “Sao mày kiếm chuyện hoài vậy con? Biểu con gái người ta lặn lội trên thị xã về mà lần nào mày cũng khất hẹn là sao?”.

Hai tiếng “thị xã” như một luồng điện chạy dọc sống lưng. Tôi lắp bắp: “Mẹ nói ai ở thị xã?”. “Thì con Lan, cháu nội ông Tám Đính chớ còn ai vô đây. Nó đi rồi. Hồi xế trưa lúc mày còn ngủ, nó có ghé ngang chào mẹ”.

Tôi ngẩn ngơ, giận mình quá đỗi.

Sau lần đó, Lan không về nữa. Rồi em lấy chồng... Cách đây mấy hôm, tình cờ gặp lại em trên đường về thăm nhà, nhìn em rạng ngời bên chồng con, bất giác tôi thấy lòng se sắt. Giá như ngày xưa, tôi cứ thử một lần gặp mặt thì đâu đến nỗi tiếc thương đến tận bây giờ...

Khôi Vũ
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất