Yêu chỉ một người...

Tin mới

16/02/2013 21:36

Có hạt bụi nào vừa rơi trong mắt em khiến chút xốn xang chợt quay về. Mùa Xuân này nữa là bao nhiêu mùa Xuân em một mình ngóng trông anh? Lẽ ra em nên ngừng chờ đợi, nên vạch ra cho mình một hướng đi khác và cất bỏ quá khứ vào một ngăn nhỏ trong tim mình. Thế nhưng, điều tưởng chừng đơn giản ấy em lại không thể nào làm được.

Có phải vì em quá yêu anh, vì tình yêu của chúng ta như viên ngọc không tì vết nên khi mất anh rồi, em cứ mãi kiếm tìm một thứ giống hệt như thứ mình đã từng có... Dẫu biết rằng trong cuộc đời này không có hình mẫu nào giống hệt nhau, thậm chí cả những cặp song sinh thì cũng có những điểm khác nhau, vậy mà em vẫn cứ tự huyễn hoặc mình rằng nếu chịu khó cất công đi tìm thì chắc chắn em sẽ gặp được...

Anh yêu, 15 năm rồi kể từ ngày anh tan vào gió bụi sao em vẫn như mới gặp anh ngày hôm qua. Em thấy cái dáng hối hả của anh trong nắng chiều, thấy nụ cười anh lấp lóa trong sớm mai... Em nghe hơi ấm từ bàn tay anh lan tỏa trên cơ thể mình khi đêm về... Tất cả những thứ đó vẫn quẩn quanh bên cạnh mà em không có cách gì dứt đi được...

Bạn bè hay nhắc nhở em rằng anh sẽ không bao giờ trở về được nữa vì người chết làm sao trở về? Họ bảo em hãy quên đi để mà sống, để mà yêu. Em cũng muốn thế mà có được đâu? Có phải vì tình yêu chúng ta dành cho nhau quá lớn nên nó khiến em không thể nào bước qua được lời nguyền yêu chỉ một mình anh?

Cúc Tần
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất