Rủ nhau về làng

Tin mới

15/11/2014 21:42

Cho dù tiết trời đã qua thu rồi nhưng lại thế nào chẳng tìm đâu ra ngọn heo may lay phay man mác giữa một ngày mà bầu không khí có vẻ hầm hập oi bức khác thường.

Không một chút heo may nào của mùa màng gió thổi mây bay, thôi thì gần năm mươi con người tóc đã bạc của chúng tôi ngồi quành lại trên những chiếc bàn này, tự mỗi người là một ngọn heo may của tâm tình, của niềm hoài cảm, mà thả giấc mơ bay về ngôi trường làng thuở xưa, của đâu những hơn nửa thế kỷ trước.

Từ vài ba năm nay, những bạn làng của chúng tôi bỗng ngẫu hứng cách gì sáng kiến ra cái cuộc hội hè rất chi là trẻ thơ: Gặp mặt “cựu học sinh”... trường làng. Ôi chao, người ta tổ chức gặp mặt nhau thường là khóa nọ trường kia tiếng tăm tưng bừng sáng danh cả tỉnh, thành cho đến cả nước, chứ ai đời cái trường làng bé xíu - cái trường làng quê mùa nhỏ nhoi ở một miền quê nghèo khó gieo neo cách trở sông nước và chừng như đã khuất lấp tuổi tên, mà đã hơn những năm mươi năm rồi thì... gặp mặt, họp mặt cái nỗi gì kia chứ. Ấy vậy mà chúng tôi tổ chức họp mặt! Tất cả hầu như đã quá lớp “lục thập”, nghĩa là lớp tuổi nghiêng về phía hoàng hôn chứ chả còn vụng dại nào mà í ới nông nổi gọi nhau.

Hóa ra những ngọn heo may mong manh trong ký ức là vậy mà thời gian vật đổi sao dời khó bề tước đoạt nổi. Có thể trong chúng tôi kẻ nhớ người quên, ngay cả những gương mặt từng người bây giờ còn có khi không nhận ra nhau nếu không kể lể ngọn nguồn gốc gác. Nhưng có một thứ mà hầu như bất cứ ai cũng khó mà quên được. Nó có thể văn vẻ như một tiếng ngân xa của thời Tôi đi học mà Thanh Tịnh tuồng như gieo ngập đầy hồi quang trong thiên đường ký ức tuổi thơ tôi. Nó cũng có thể chỉ là những câu vần vè ngu ngơ trần trụi bọn học trò chúng tôi chọc ghẹo nhau trên đường tới lớp hoặc những lúc tan trường: “Tau đi đường ni có bông có hoa. Mi đi đường nớ có ma dẫn đường”... Vậy đấy, từ mù khơi trí nhớ, mọi cung bậc cảm xúc cứ trên cái nền “quê quán tôi xưa” bật lên bát ngát những âm thanh chan chứa hồn nhiên. Chừng như mỗi lúc véo von lên như thế, tất cả chúng tôi bỗng nguyên vẹn là những thằng bé tung tăng sách vở đến trường.

Mới lần đầu quây quần lại với nhau ở một nhà hàng bên cạnh mấy tòa nhà chót vót, mới dăm ba ly bia ngồi râm ran chuyện làng xưa, hổng biết cái không gian hiện đại ồn ã vây quanh có làm tổn thương những ngọn heo may tâm cảm lao xao mây gió trong hồn hay không mà những “cô cậu học trò” sương gieo đầy tóc bỗng lắc đầu quầy quậy, rồi tuyên bố: Năm sau có gặp nhau, dứt khoát về gặp nhau ở làng, không ra phố nữa! Ừ, thì thôi không ra phố nữa. Thi sĩ Đỗ Trung Quân đã nói từ... khuya rồi mà: “Thu ở phố phường thu không lạnh. Heo may ngọn gió trốn nơi nào. Lá me rụng xuống đường đi học. Lòng anh bất chợt cũng xôn xao”.

Thế bạn nhé, mùa tới ta lại rủ nhau về làng!

 

Nguyễn Nhã Tiên
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất