Tin mới

13/02/2013 01:20

Nguyễn Thái Dương
ngọn gió
Bây giờ con đã đàn ông
Chật vòng tay má, lơi vòng tay ba
Bình minh tránh bóng chiều tà
Tuổi ba mươi ngại tuổi già... tay đôi

Ngỡ con hết... trẻ con rồi
Con... người lớn chỉ một hồi, chứ bao!
Ba to tiếng, má xoa đầu
Con vừa tự ái, tự hào, thế thôi

Bây giờ con đã nên đôi
Con dù một nửa của người con yêu
Dù ba, ngọn gió đang chiều
Các con vẫn mãi cánh diều vẹn nguyên

Trời cao đất thấp nối liền
Lững lờ một sợi chỉ thiêng nhà mình
Cánh diều đi giữa trong xanh
Đôi ba mối nối mong manh, vậy mà...

Mai này đời dẫu phong ba
Thì con - ngọn gió bao la mọi miền
Cánh diều cháu chắt… ngả nghiêng
Cứ nương ngọn gió gia truyền mà bay…
 
 
Lê Minh Quốc
dấu nằm
Ghe lui còn để dấu dằm
Người thương đi vắng dấu nằm còn đây
(Ca dao)
Dịu dàng của gió là hương
Ngón sen ve vuốt xương sườn Adam
Tôi như vó ngựa bất kham
Lặng yên nghe sóng vỗ ngoan bến bờ
Chiều Xuân mây trắng nắng tơ
Cỏ non lún  phún lơ thơ dỗ dành
Sắc màu thiếu nữ nõn xanh
Tôi nhai ngấu nghiến mộng lành tốt tươi
Nhớ hương? Lại nhớ một người
Môi đan môi chạm tiếng cười thân quen
Ngón tay? Tôi gọi búp sen
Hương em? Là rượu, là men dậy thì
Con đường? Những bước chân đi
Lời em nói? Gió thầm thì lướt qua
Một lần nghe? Ấy vậy mà
Trong tôi dậy sóng gọi là lứa đôi
Mở lòng ra với đất trời
Ngày vui bất tuyệt những lời xa xăm
Chiếu chăn bền chặt tơ tằm
Yêu em? Yêu cả dấu nằm còn đây…
 
 
Tần Hoài Dạ Vũ
độc ẩm đêm Xuân
Mở khăn, khăn gói tiếng cười
Mở lòng, lòng giấu trăng mười năm xưa
Ngó nghiêng số phận như đùa
Con đường không thẳng, gió mưa không ngừng
Lâu rồi, quên hết riêng - chung
Bến Mê chưa khỏi, biết dừng: - Bờ Vui!
Đời như cốc rượu không mùi
Cạn ly cũng tốt, đẩy lùi: Chẳng sao
Mở khăn, lòng gói thuở nào…
 
 
Từ Nguyên Thạch
vũ điệu những đôi tay nứt nẻ 
Trong đêm những bóng người chìm vào lòng đất
chìm vào bóng tối vào dòng nước đen
trên đầu họ thành phố đã ngủ yên
cả những ngọn đèn vàng như những giấc mơ bên đường ngái ngủ.
Trong đêm những bàn tay thao thức mùi cống rãnh phố phường
mọc dài ra vang lên tiếng gió vỗ trong những lòng cống nước
theo vũ điệu của những đôi tay đêm nứt nẻ
mọc lên bình minh những đường phố đẹp ngời.
Những người thợ bước ra từ ban mai
từ ngọn gió từ lòng đất mùi hương hoa phảng phất
thở thật sâu để giữ cho hương thơm lâu nhất
những ngọn đèn đường khép mắt đợi ngày lên.
 
 
Vũ Trọng Quang
chu kỳ
Chiếc lá chậm nghiêng rơi
níu giữ chiều ba mươi
cô gái quét khoảnh khắc
đứng tiếc giao mùa trôi.
 
màu thời gian mẹ và em
Mẹ thương đan tóc xanh em
bóng chiều chạy nắng bên thềm vàng rơi
em thưa lựa tóc bạc người
ngày xuân thiếu nữ một thời hồng xa.
 
 
Tôn Nữ Thanh Yên
giao thừa với mẹ
Mâm lễ con bày biện giữa sân
Mênh mang trời đất ngát hương trầm
Giao thừa lững thững vào muôn ngõ
Chuông trống chùa bên đã gióng ngân.
Mời mẹ áo dài đẹp gấm hoa
Hình mai vóc hạc bước lần ra
Ô hay, mẹ vẫn còn say ngủ
Vô sự an nhiên giấc tuổi già.
Con lặng lẽ nhìn mái tuyết sương
Chín mươi năm lẻ cõi vô thường
Chín mươi lần lẻ từng nghênh Tết
Bạn cũ trăng xưa chuyện tỏ tường.
Không dám lay phiền giấc ngủ yên
Con ra sân trước đứng trang nghiêm
Rưng rưng khấn nguyện cùng trời đất
Mừng mẹ lộc Xuân được tuổi thêm.
 
 
Chu Nguyên Thảo
giấc mơ

em vừa khóc đêm  qua tôi tỉnh giấc
mưa hoàng hôn thổn thức chỗ tôi nằm
em trở về từ cõi mộng xa xăm
màu hoang phế trăm năm buồn cổ tích
em trốn chạy giam hồn tôi u tịch
cài then yêu rồi bủa lưới mây ngàn
thôi cũng đànhtịnh lặng những nguy nan
chiều sám hối quán cà phê chim hót
em vừa khóc đêm qua mưa cũng khóc
giọt cô đơn ảo não khúc hồ cầm
tôi ngoái nhìnsa mạc đá lặng câm
một chiếc bóng trong hoàng hôn lê bước
ngày tỉnh giấc
ôi!
mùa Xuân cỏ mượt
hay là em tha thướt cõi xa mờ
hay là tôi vừa ảo vọng cơn mơ
hay  nắng sớm vừa ngang qua cửa sổ
 
 
P.N.Thường Đoan
thôi đừng mơ nữa

em mở cổng giấc mơ đón mùa Xuân về
anh là gió sao không đập cửa
để lá rơi vàng ngõ cuối đông
giấc mơ không có bảng cấm
không có đèn đỏ
anh vẫn dừng bên kia vạch vàng
chần chừ chi nữa
ngày có đợi chờ đâu
thôi đừng mơ nữa đêm nay
anh cứ đến như dông bão
trốt xoáy em vào anh
trốt xoáy ta vào nhau
nắng đang cúi hôn hoa ngây ngất
ta cúi xuống đời nhau lận đận
thôi nửa vòng rượt đuổi mệt nhoài
cánh cửa không chốt anh cứ vào
đèn xanh em treo trên chuông gió
leng keng mùa Xuân gọi yêu rúc rích
lũ gián nâu rình
chờ chiếc áo tình rơi
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất