Tương thuận mà sống

Tin mới

08/11/2014 22:30

Gia đình như một con thuyền trôi đi trên dòng đời, hãy tương thuận với nhau mà sống êm đềm, hòa ái

Chị họ tôi có nỗi lòng khó bề bộc bạch của một người vợ kế phải chịu đựng tính độc đoán của ông chồng, của một người mẹ kế phải chịu đựng sự ghét bỏ của hai đứa con chồng. Nhưng chị tràn ngập sự biết ơn, thương kính dè dặt đối với bà mẹ chồng đã trên 80 tuổi của mình.

Chị là một phụ nữ lỡ thì, đã qua tuổi bốn mươi nên việc chịu làm vợ kế của ông Toàn, nổi tiếng là một vị giám đốc ăn chơi sành sỏi và có nhiều tai tiếng, được gia đình chị - cha chị và người em trai - chấp nhận như một việc không thể khước từ.

Bà mẹ chồng của chị thời xuân sắc nổi tiếng là hoa khôi ở cố đô Huế nhưng cũng là người rất mực nghiêm khắc theo lối gia giáo cổ xưa, dường như bất đắc dĩ mới thuận ý cho người con trai lấy vợ trở lại. Bà đối xử với con dâu mới với thái độ khá trung lập, gần mà không thân, xa mà không cách. Tuổi đã cao nên suốt ngày bà chỉ đi lại thầm lặng trong ngôi biệt thự hoặc nằm trong phòng riêng hàng giờ. Cứ nửa tháng, chị người làm lại đưa bà đi chùa một lần. Trong gia đình, bà cụ được tôn kính và nể phục bởi sự thâm trầm. Hai đứa cháu trai và gái, đều học đại học, thuộc kiểu thanh niên thời thượng, chưa có nhận thức sâu sắc về cuộc đời và con người để có thể đối xử thích đáng với người vợ kế của cha. Do đó, chị tôi phải im lặng nín nhịn trước mọi lời nói trịch thượng của hai thanh niên ấm ức vì cảm thấy bị cha bỏ rơi hay bị xúc phạm, tổn thương vì người đàn bà xa lạ này nghiễm nhiên bước vào gia đình chúng và mặc nhiên chiếm lấy chỗ trước kia của mẹ chúng. Song có điều vì rất kính nể bà nội nên những “chuyện” giữa chúng và chị tôi chỉ có thể xảy ra khi nào không có mặt bà cụ. Bởi thế, chị tôi phải cam chịu sự khổ nhục ấy trong suốt một năm…

 

Minh họa: KHỀU
Minh họa: KHỀU

 

Cho đến buổi chiều hôm ấy, như lệ thường, bà cụ đi lễ trên chùa. Giữa buổi, bà bị xâm xoàng chóng mặt, phải bảo chị người làm đưa về sớm. Bà lẳng lặng vào nhà đúng lúc bên trong đang có cuộc khẩu chiến giữa hai đứa trẻ với chị tôi. Thật ra, chị không nói tiếng nào mà chỉ ngồi im lặng trong góc phòng khách, chịu đựng hai người con chồng chị xỉa xói, nạt nộ chị chỉ vì một cớ nhỏ là chị đã vào dọn dẹp trong phòng cậu con trai vốn lộn xộn bừa bãi. Việc làm có thiện ý của chị lại bị coi là có ý đồ xâm phạm đến cuộc sống riêng tư của người khác. Bà cụ đứng ngoài hàng hiên, ra hiệu không cho chị người làm nói gì để bà im lặng theo dõi. Sau đó, bà đi vào, khoát tay đuổi hai đứa cháu ra khỏi phòng khách và gọi chị tôi đến, bảo chị kể lại mọi chuyện xảy ra kể từ khi chị bước chân vào ngôi nhà ấy. Bà từ tốn lắng nghe, hỏi han và sau cùng, khi chị đã khóc và trút thoát hết những dằn vặt lâu nay trong người, bà cụ nắm lấy hai bàn tay chị, nhẹ nhàng nói: “Mẹ xin lỗi con vì lâu nay mẹ đã không biết được những việc này”.

Tối hôm đó, khi chồng chị về, bà cụ bảo gọi điện thoại mời chú thím, ông anh và bà chị của chồng chị cùng đến nhà dự một buổi họp mặt gia đình. Buổi họp diễn ra theo một nghi thức gia tộc trang trọng mà ở thời nay hầu như người ta hiếm còn được chứng kiến. Tại đó, bà cụ nghiêm khắc bảo chồng chị và hai đứa cháu tường thuật lại cảm nghĩ và hành vi ứng xử của họ đối với chị trong một năm qua kể từ khi chị trở thành thành viên mới của gia đình. Bà bảo chị không phải nói gì hết và nói với chị một câu mà chị hãy còn nhớ rõ nguyên văn: “Gia đình như một con thuyền trôi đi trên dòng đời. Mọi người hãy tương thuận với nhau mà sống, mà chèo chống cho êm chèo mát mái chứ không phải lấy chèo mà đánh vào nhau”.

Rồi bà cụ chỉ vẽ ra những sai lầm và thành kiến của người con trai và hai đứa cháu nội, khuyên nhủ họ và yêu cầu lập lại sự thăng bằng cho tâm hồn; hóa giải sự xung đột vô lý để biến nó thành sự hòa giải trong mối cảm thông và tương thuận. Có lẽ hãy còn những ấm ức bất phục ở đứa con trai và hai đứa cháu của bà, có thể họ không biểu lộ ra nhưng kể từ cuộc họp gia đình ấy, chị tôi đã không còn chịu sự khổ nhục như trước, dù hai người con chồng cũng không tỏ ra thân thiện hơn hoặc có thái độ nể nang, cởi mở hơn song chí ít chúng cũng biết dè chừng và giữ gìn lời ăn tiếng nói. Còn chồng chị thì bỗng trở nên nhẹ nhàng, ngọt ngào, bình đẳng hơn và thương yêu thân mật hơn với chị. Dường như đó là điềm báo trước hay là do linh tính của một người sắp đi khỏi cuộc đời bởi chỉ sau đó chưa đầy một tháng, chồng chị lâm bạo bệnh và đột tử chỉ trong vòng nửa giờ.

Chị họ tôi, chưa có con, lặng lẽ xin về nhà để săn sóc cho cha chị đang bệnh. Chị âm thầm quay về với những ngày tháng cô đơn như cũ. Thỉnh thoảng, chị lại về nhà chồng thắp cho chồng nén hương và cứ nửa tháng lại đến đưa bà mẹ chồng đi lễ chùa. Kỳ lạ thay, hai đứa con của chồng chị bây giờ bỗng nhiên xem chị như người thân trong gia đình. Chiều 28 Tết năm ấy, tôi xuống phố và đã bắt gặp con gái của chồng chị đang đi với chị vào trong một siêu thị. Hai người phụ nữ nắm tay nhau và nói cười rạng rỡ.

Hạnh phúc thay khi con người ta có thể trút bỏ mọi định kiến nhỏ nhoi để cùng sống tương thuận với nhau giữa dòng đời. 

Vĩnh Hiền
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất