Viết trong tận cùng nỗi đau

Tin mới

15/08/2007 01:54

Sự nghiệt ngã của số phận không thể ngăn tâm hồn họ rung cảm. họ vẫn góp cho đời những vần thơ, những truyện ngắn, những dòng tự truyện giá trị. Và văn chương đã nuôi dưỡng tâm hồn, cuộc đời họ...

Về Thái Bình, hỏi “nhà văn viết đứng” Trần Văn Thước, không mấy ai không biết. Gần 30 năm qua, kể từ năm 1979, khi bị một thanh sắt rơi từ trên cao xuống cắt ngang thắt lưng làm gãy cột sống, liệt tủy, Trần Văn Thước phải sống trong cảnh bị liệt nửa người. Vì không ngồi được, mỗi khi sáng tác, ông đều phải đứng.

Nhưng với cơ thể tật nguyền, đôi chân teo tóp chỉ còn xương, việc đứng viết của ông không hề đơn giản. Ông phải dùng vải quấn từ gót đến háng rồi dùng hai nẹp sắt buộc lại thành hai cái chân vải. Cứ như thế, ông treo chân trên nạng, vừa tì ngực vào bàn viết – là chiếc hòm gỗ cũ kỹ, bóng màu thời gian - để viết nên những truyện ngắn, bút ký...

Số phận nghiệt ngã

Có số phận gần tương tự nhà văn Trần Văn Thước là “nhà thơ viết nằm” Nguyễn Ngọc Hưng ở Quảng Ngãi. Năm 1983, khi vừa tốt nghiệp thủ khoa Trường Đại học Quy Nhơn, chuẩn bị trở thành thầy giáo thì đôi chân anh cứ ngày một teo lại, nhức buốt; tiếp theo đó, hai bàn tay cũng liệt dần.

Bại liệt toàn thân – căn bệnh quái ác đó đã cướp đi tất cả mọi ước mơ của chàng trai lãng mạn, nhiều hoài bão Nguyễn Ngọc Hưng. Không thể ngồi, không thể đi lại được, anh nằm trên giường, cố gắng kẹp bút trong những ngón tay co quắp, ghi lại những câu thơ đang cuộn chảy trong hồn mình...

Dù không phải là cây bút chuyên nghiệp, nhưng họ đã để lại ấn tượng cho người đọc bằng những dòng tự truyện chân thành về cuộc đời thiếu may mắn của mình – đó là trường hợp của hai cô gái Nguyễn Thanh Tú và Nguyễn Hồng Công. Nguyễn Thanh Tú bị bệnh mắt bẩm sinh và phải phẫu thuật bỏ cả hai mắt khi mới 16 tuổi.

Cuộc sống chìm trong bóng tối khiến có những lúc Tú cảm thấy cùng quẫn, nhưng khát khao được nhìn thấy ánh sáng chưa bao giờ tắt trong chị. Với sự giúp đỡ của nhà văn Nguyên Bình, chị cùng nhiều người chung cảnh ngộ đã tập luyện phương pháp dưỡng sinh phục hồi chức năng để có thể nhìn được sự vật, hiện tượng không phải bằng đôi mắt.

Hành trình đi tìm ánh sáng ấy được chị kể lại trong cuốn tự truyện Tôi mù (NXB Hội Nhà văn, 2006) - cuốn tự truyện dày 150 trang mà chị thực hiện trong 5 năm trời, khi thì viết bằng chữ nổi braille, khi thì bằng loại chữ viết thông thường.

Còn Nguyễn Hồng Công, cô gái xinh đẹp quê Bắc Giang, tuổi chưa đến ba mươi, nhưng cuộc sống của chị có thể kéo dài được bao lâu là điều không ai có thể nói trước, vì đã chục năm tròn chị phải chạy thận để cố níu kéo sự sống từng phút, từng giây.

Nhưng căn bệnh suy thận đã không thể giết chết cảm xúc, ước mơ, khát vọng sống của chị, khiến chị cầm bút viết Khát vọng sống để yêu, cuốn tự truyện gần 300 trang do NXB Công an Nhân dân phát hành vào tháng 7-2007.

Viết bằng cả trái tim

Trần Văn Thước, Nguyễn Ngọc Hưng, Nguyễn Thanh Tú, Nguyễn Hồng Công... thực sự là những tác giả đang được người đọc quan tâm. Điều đáng nói là, độc giả chú ý đến họ không chỉ vì hoàn cảnh nghiệt ngã mà chính bởi những trang viết của họ thực sự có ích cho văn chương, cho cuộc đời.

Vì sao những cây bút tật nguyền ấy lại thành công đến vậy? Câu trả lời thật giản dị: Họ viết bằng tất cả trái tim mình. Ôm trùm lên các tác phẩm của Trần Văn Thước là cuộc sống dân dã, mộc mạc như củ khoai, hạt lúa của người dân đồng bằng Bắc Bộ - những điều rất gần gũi, gắn bó với nhà văn đồng ruộng này.

Số phận không cho Trần Văn Thước được trực tiếp dầm mưa dãi nắng như một nông dân thực thụ, nhưng trí tưởng tượng và tình yêu với làng quê như máu thịt đã khiến những gì thuộc về “áo nâu, chân đất” đi vào trang văn của ông một cách tự nhiên. Với “nhà thơ viết nằm” Nguyễn Ngọc Hưng, những tác phẩm ám ảnh nhất của anh là những bài thơ anh viết về mẹ, về người bạn đã cưu mang mình.

Làm sao không xúc động trước những câu thơ từ gan ruột như thế này: “Giao thừa chuông đổ lơ mơ/ Quờ tay gọi mẹ - mẹ mờ khói hương!”, hay “Lạy này lạy mẹ sinh ra/ Lạy này lạy bạn cho ta cuộc đời!”...

Trường hợp của Nguyễn Thanh Tú và Nguyễn Hồng Công, sức hấp dẫn trong tác phẩm của họ lại ở một cấp độ khác, vì những gì họ viết ra trong tự truyện của mình đều là chuyện thật, cảm xúc thật, không phải là sản phẩm của trí tưởng tượng.

Họ không có tham vọng trở thành nhà văn, họ cầm bút chỉ với mục đích chia sẻ với người đọc về cuộc đời quá ít may mắn nhưng không thiếu hy vọng, ước mơ của mình. Chính cuộc đời quá nhiều trái ngang, chính những dòng chữ chân thành của họ đã tìm được sự đồng cảm và thuyết phục được người đọc.

“Vịn câu thơ đứng dậy”!

Viết bằng tất cả tình cảm và khả năng của mình, những cây bút tật nguyền đã có những đóng góp quan trọng cho văn chương. Mặt khác, cũng chính văn chương đã trở thành một động lực lớn để họ tiếp tục “chiến đấu” với số phận.

Trải lòng với câu chữ, họ được giải tỏa những cảm xúc chất chứa trong mình, thấy cuộc sống nhẹ nhàng hơn. Những thành công, dù ít, dù nhiều, cũng giúp họ thấy tự tin hơn vì mình còn có ích cho đời, vì sự tồn tại của mình đã không vô nghĩa.

“Văn chương cứu rỗi con người” – câu nói này thật đúng với những trường hợp như Trần Văn Thước, Nguyễn Ngọc Hưng, Nguyễn Thanh Tú, Nguyễn Hồng Công...

Vẫn làm trụ cột của gia đình

Một điều khác quan trọng không kém: Chính những đứa con tinh thần của các cây bút tật nguyền đã mang lại cho họ một nguồn thu nhập đáng kể. Bị liệt nửa người, nhưng nhà văn Trần Văn Thước vẫn là trụ cột chính của một gia đình có bốn thành viên. Mỗi lần có một bài báo, một truyện ngắn được đăng, nhà văn đồng quê này lại nhen thêm được một niềm vui trong lòng khi nghĩ rằng mình lại đỡ đần thêm một ít cho người vợ tảo tần chung thủy.

Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng, với hàng ngàn bài thơ đã đăng báo, in sách, đã trang trải được rất nhiều tiền thuốc men cũng như những chi phí khác trong cuộc sống. Với nhuận bút từ tự truyện của mình, cô gái khiếm thị Nguyễn Thanh Tú được “tiếp sức” để tiếp tục thử nghiệm phương pháp tìm ánh sáng cho người mù. còn cô gái mười năm chạy thận Nguyễn Hồng Công thì đã mua được một chiếc máy vi tính và nhận việc soạn thảo văn bản, sắp xếp tư liệu cho một nhà văn để có thêm tiền chữa bệnh.

Những thành tích đáng nể

Nhà văn Trần Văn Thước đã lập được những thành tích đáng nể: giải nhì bút ký và giải ba truyện ngắn của Báo Văn nghệ, giải nhì truyện ngắn tạp chí Văn nghệ Quân đội, giải thưởng Sáng tác văn học "Tầm nhìn thế kỷ" của Báo Tiền phong, giải thưởng văn học Lê Quý Đôn của Thái Bình, tặng thưởng của Ủy ban Toàn quốc Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật VN... và được kết nạp vào Hội Nhà văn VN từ năm 1999. Nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng cũng vậy.

Sau hơn hai chục năm nằm viết trên giường bệnh, anh đã cho ra đời gần chục tập thơ và giành được nhiều giải thưởng của Hội Nhà văn VN, Báo Thiếu niên Tiền phong, tạp chí Tài hoa trẻ... và được tặng thưởng huy chương Vì sự nghiệp Văn học Nghệ thuật, giải thưởng quốc tế về thơ của người tàn tật.

Còn tác phẩm của hai cây bút “không chuyên” Nguyễn Thanh Tú và Nguyễn Hồng Công cũng không hề “kém cạnh”. Tự truyện Tôi mù của Nguyễn Thanh Tú đã nhiều tuần liền dẫn đầu trong danh sách “best-seller” của FAHASA, và Khát vọng sống để yêu của Nguyễn Hồng Công cũng “cháy sách” ngay khi vừa phát hành.

Bài và ảnh: THẢO CHI
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 

Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất