Lãnh trợ cấp thất nghiệp: Quá “oải”!

Thứ Ba, 21/12/2010 11:15

(NLĐO)- Tôi “ngồi chơi xơi nước” hồi tháng 9. Nghe chuyện lãnh tiền trợ cấp thất nghiệp có vẻ “văn minh”, lại nghe tiền trợ cấp của nhà nước kha khá, hơn hẳn tiền trợ cấp thôi việc trước đây nên tôi cũng “đua đòi” làm thủ tục lãnh bảo hiểm thất nghiệp.

Nhưng chính chuyện “đua đòi” này mà tôi phải chuốt khổ vào thân. Bởi ngoài chuyện phải xếp hàng dài như những cảnh thường thấy ở nước ngoài thì lãnh trợ cấp thất nghiệp ở ta còn gồm cả chuyện hên, xui. Tôi vì “xui” nên phải mất gần cả chục lần đi lại, tốn bao nhiêu xăng, nhớt thời gian mới lãnh đủ số tiền trợ cấp thất nghiệp hơn 3 triệu đồng.
Rất đông người lao động đến đăng ký thất nghiệp ở TTGTVL tỉnh Bình Dương
 
Đầu tiên, khi vừa cầm tờ quyết định cho thôi việc của công ty cũ tôi phải tức tốc qua Trung tâm giới thiệu việc làm (TTGTVL) tỉnh Bình Dương để đăng ký thất nghiệp. Vì nếu quá 7 ngày kể từ ngày được thôi việc mà không đăng ký thì coi như quá hạn. Chờ khoảng 10 ngày sau, tôi phải đến liên hệ với bộ phận nhân sự của công ty cũ để nhận sổ bảo hiểm xã hội. Có sổ rồi, tôi mới có thể đến TTGTVL để nộp hồ sơ hưởng bảo hiểm thất nghiệp.
 
Tại đây, sau khi nhận hồ sơ, các nhân viên sẽ hẹn…nửa tháng sau, vào một ngày cụ thể để đến nhận quyết định được hưởng trợ cấp thất nghiệp. Tính ra, kể từ ngày tôi nghỉ việc cho đến khi nhận được quyết định cho hưởng trợ cấp thất nghiệp thì mất gần 1 tháng và 3 lần đi lại.
 
Tưởng vậy là xong, nhưng đến giai đoạn đi lãnh tiền mới thật sự “oải”. Theo quy định thì hằng tháng, người thất nghiệp phải đến trung tâm khai báo tình hình kiếm việc của mình, nếu tháng nào không khai báo thì trợ cấp thất nghiệp sẽ bị “cắt”. Khai báo ở đây chỉ đơn giản là đến TTGTVL để điền vào một mẫu đơn có sẵn đại loại là “thời gian qua, tôi đã nổ lực tìm việc làm tại công ty X, do TTGTVL giới thiệu nhưng … chưa được.
Người lao động đến đăng ký thất nghiệp ở TTGTVL tỉnh Bình Dương
 
Điền xong thì TTGTVL sẽ đóng dấu mộc xác nhận vào phía sau tờ quyết định hưởng trợ cấp thất nghiệp. Khi đi lãnh tiền, tôi sẽ trình cho Bảo hiểm xã hội tờ quyết định có dấu mộc nói trên thì mới được “phát tiền”. Nhưng khổ nỗi, ngày đến TTGTVL để đóng cái dấu nói trên chỉ duy nhất vào ngày 15 hằng tháng. Và ngày đi lãnh tiền trợ cấp ở bảo hiểm xã hội thì chỉ vào thứ 3, thứ 5 hằng tuần. Vậy là, vì không may, cứ ngày 15 hằng tháng lại không rơi vào thứ 3, thứ 5 nên lần lượt ngày 15 hàng tháng tôi lại đi đóng dấu và sau đó, sắp xếp ngày thứ 3 hoặc thứ 5 để đi lãnh tiền.
 
Tính ra, để lãnh đủ 3 triệu tiền trợ cấp, trong vòng 3 tháng, tôi phải đi mất 5 lần và chưa kể một lần phải  về tay không vì tên tôi… chưa có trong danh sách phải chờ bổ sung. Ôi sao quá truân chuyên!
 
Thất nghiệp không có nghĩa là tôi “rảnh” mà ngồi chờ số tiền trợ cấp của nhà nước mà phải tìm việc làm mới và thử việc ở nhiều nơi. Mới đi làm, lý ra phải tập trung làm việc. Vậy mà, cứ ba bữa nửa tháng tôi lại xin nghỉ một buổi để đi lãnh trợ cấp thất nghiệp nên phía công ty mới không hài lòng.
 
Ai cũng bảo tôi bỏ quách cho rồi nhưng vì tiếc công mình đã năm lần bảy lượt đi lại làm hồ sơ, tiếc số tiền trợ cấp thất nghiệp dù không lớn nhưng cũng đỡ phần nào chi phí cho thời buổi đắt đỏ như hiện nay nên tôi phải cố theo tới cùng.
 
Phải thừa nhận, chính sách về bảo hiểm thất nghiệp của nhà nước là có lợi cho những người lao động như chúng tôi. Nhưng có lẽ cho rằng cứ thất nghiệp là rất “rảnh” nên nhà nước mới bắt người lao động đi lại nhiều lần như vậy. Thay vì trước đây, khi chưa có bảo hiểm thất nghiệp, cứ nghỉ làm thì được công ty trả cho trợ cấp thôi việc.
 
Số tiền này so ra không bằng trợ cấp thất nghiệp của nhà nước nhưng chỉ đi lãnh một lần là xong. Còn bây giờ, bỏ thì “tiếc”, vương thì “khổ”... Lỡ một lần này thôi, lần sau tôi xin cạch, không dám “đua đòi” làm người thất nghiệp nữa.
Thiên Kim
[Quay lại]