Đó là những năm 1980, tại một ngôi trường ở vùng cát trắng nghèo huyện Thăng Bình, tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng. Chúng tôi đa phần là những giáo viên (GV) trẻ người TP, vừa mới ra trường. Những năm ấy, cả nước đói kém, “thầy giáo tháo giày đi chân đất, nhà trường nhường trà uống nước trong”. Thầy trò thường xuyên bụng đói lên lớp, quần áo tả tơi. May mà tuổi trẻ với niềm vui và sự vô tư đã giúp chúng tôi lướt qua gian khó. Xin kể vài mẩu chuyện vui của những ngày cách đây gần 30 năm.
Hai thầy giáo và chiếc giường cá nhân
Tốt nghiệp Khoa Văn Trường ĐH Sư phạm Huế năm 1982, tôi được phân công về dạy tại Trường Cấp ba Thăng Bình 2. Trường nhỏ mới xây, nằm bên bờ sông Trường Giang, cách thị trấn Hà Lam, huyện Thăng Bình khoảng 10 km.
Trong căn phòng tập thể của GV, tôi được cấp một chiếc giường cá nhân rộng 1,2 m. Vài tháng sau, Châu Phi, GV môn sinh mới tốt nghiệp Trường ĐH Sư phạm Quy Nhơn, nhà ở Đà Nẵng, được phân công về trường. Do chưa có chỗ, Phi tạm nằm chung với tôi, chờ ban giám hiệu xin giường bổ sung.
Minh họa: NGUYỄN TÀI
Cả năm sau vẫn không thấy giường mới, đến khi có giường thì lại không mùng nên 2 người tiếp tục nằm chung. Vậy là suốt 5 năm, 2 ông thầy ngủ chung một giường cá nhân, mùa hè cũng như mùa đông. Chiếc mùng rách như tổ đỉa nhưng chúng tôi cũng chẳng buồn sắm lại.
Phi hiện là chuyên viên Sở GD- ĐT TP Đà Nẵng. Đến giờ, mỗi khi gặp nhau, chúng tôi vẫn không thể hình dung làm thế nào mà hai đứa có thể ngủ chung nhưng vẫn rất ngon giấc trên chiếc giường 1,2 m...
Tờ vé số độc đắc ngày 20-11
Năm ấy, trường chúng tôi tổ chức kỷ niệm ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11. Hội đồng GV khoảng 20 người ngồi quanh chiếc bàn ghép, trải tấm ni lông. Hoa, trà, khẩu hiệu, chút bánh kẹo của hội phụ huynh. Hiệu trưởng phát biểu chúc mừng. Tất cả chỉ có thế.
Bỗng một vị khách cổ đeo cà vạt trịnh trọng, lò dò bước vào xin phát biểu. Ông cho biết mình là một cán bộ đã nghỉ hưu, cựu phụ huynh của trường. Biết các thầy cô từ TP chịu nhiều vất vả về đây dạy dỗ con em vùng quê nghèo, trong đó có con ông, nên ông xin bày tỏ lòng biết ơn... GV nghe những lời này đã quen lắm nên vừa nói chuyện riêng vừa gật gù đáp lễ cho phải phép.
Thế nhưng, vị phụ huynh bỗng thò tay vào túi lấy ra mấy tờ vé số, từ tốn: “Tôi vừa may mắn được trúng một lô độc đắc, nay xin chia sẻ cùng quý thầy cô một vé, gọi là thể hiện tấm lòng đối với nhà trường”. Cả phòng họp ồ lên. Các GV níu nhau hỏi lại “cái gì, cái gì?”, vì sợ nghe nhầm. Tấm vé số độc đắc là một món tiền lớn, không phải chuyện đùa.
Nhưng không thể lầm được - vị phụ huynh đã trân trọng trao tấm vé số độc đắc cho thầy hiệu trưởng. Hiệu trưởng xúc động bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc, hứa sẽ cùng nhau nỗ lực hơn nữa để tiếp tục đưa sự nghiệp trồng người tại địa phương ngày càng khởi sắc.
Khi vị khách cáo từ, mọi người háo hức dò kỹ lại tờ vé số mới hay nó… trật lất, giải khuyến khích còn chưa trúng! Hỏi ra, ông nọ đúng là cựu phụ huynh nhưng vốn bị… tâm thần. Dù sao thì ông cũng nhớ ngày 20-11 để đến thăm thầy cô, lại mong được thể hiện tấm lòng, chứ không có ý lừa đảo gì. Cánh GV trẻ được một phen cười ra nước mắt!
|
“Kỳ án” con gà mái tơ
Khu tập thể GV độc thân ngày cuối tuần vắng và buồn. Chập choạng một tối thứ bảy, tôi và Châu Phi cùng Việt, GV môn lý, đang bụng đói nằm ngáp dài thì một con gà mái bỗng dưng xuất hiện, tìm chỗ ngủ. Chỉ vài ánh mắt và cái gật đầu, chúng tôi nhanh chóng đóng cửa tóm gọn “cô ả”. Tuy nhiên, Phi băn khoăn: “Hình như con gà này của Mai Anh, GV môn sinh mới ra trường. Cô ấy về quê nên quên mở cửa chuồng…”. Tôi và Việt gạt phăng: “Ai bảo quên, ráng chịu!”. Tối đó, chúng tôi tận hưởng vị ngon tuyệt vời của món gà mái tơ luộc.
Sáng thứ hai, Mai Anh từ quê lên, tất tả tìm gà. Con gà là kết quả của tháng lương đầu tiên mà cô dành dụm mua, vậy mà “bọn trộm” lại nhẫn tâm bắt mất. Phi tích cực đi tìm gà nhất, vì anh là tổ trưởng của Mai Anh, được cô tin tưởng giao nhiệm vụ bí mật điều tra. Sau này Phi kể lại anh và Mai Anh đều thống nhất: Nghi can số 1 là tôi và Việt. Tuy nhiên, “kỳ án” vẫn bế tắc…
Mười mấy năm sau gặp lại, khi đã mỗi người mỗi ngả, chúng tôi ngồi ôn lại chuyện xưa. Nghe kể lại nguyên cớ con gà mái tơ mất tích, Mai Anh kết tội Phi nặng nhất vì đã “phản bội” cô. Mai Anh làm một phép tính chi li: Con gà ngày ấy sẽ đẻ bao nhiêu trứng, nở mấy con, từng ấy năm nhân lên, quy ra thời giá bây giờ…, rồi bắt chúng tôi phải đền! Hãi quá, may mà cô ấy chỉ đùa cho vui!
|
Bình luận (0)