Tháng 7-2007, chị V.T.N.A đến ki-ốt của chị L.T.N.N ở chợ Bình Triệu, quận Thủ Đức - TPHCM mua một chiếc nồi inox với giá 320.000 đồng. Về sử dụng được một tuần, chiếc nồi ra ten nên chị A. đem ra yêu cầu chị N. đổi cái nồi khác. Chị N. đồng ý. Tuy nhiên, ngày 12-9-2007, chị A. lại cho rằng chiếc nồi mới cũng giống chiếc nồi đã mua nên cả hai lời qua tiếng lại. Đang lúc cao trào, V.H.T.T (SN 1975, quận Bình Thạnh) - chị chồng của N. - đến xem và hỏi nguyên cớ. Không ngờ chị A. “giận cá chém thớt”, dùng lời lẽ thô tục sỉ vả cả T. Tự dưng bị chửi trong khi mình nói năng đàng hoàng lại có ý hòa giải cho đôi bên, không kiềm chế được, T. tát vào mặt A. và dùng móng tay làm vũ khí cào vào mặt đối phương khi bị chống trả, gây tỉ lệ thương tật 18%.
Sự việc được Ban Quản lý chợ giải quyết chưa xong thì chị A. tự động bỏ về và khi đi ngang cửa hàng của T., chị A. dùng nồi inox đập bể tủ kính đựng giày của T. Vẫn chưa thể bỏ qua chuyện này, chị A. nhờ một số người quen làm chứng, ký vào biên bản với nội dung đã nhìn thấy T. dùng dao chém vào mặt A. và yêu cầu T. bồi thường hơn 170 triệu đồng về các khoản chi phí thuốc men, thẩm mỹ... Tuy nhiên tại CQĐT, những người làm chứng khai rằng “chỉ nghe chị A. kể lại chứ không trực tiếp nhìn thấy sự việc”.
Xét xử sơ thẩm, TAND quận Thủ Đức nhận định chỉ vì một mâu thuẫn nhỏ, bị cáo đã không làm chủ được bản thân, cố ý phạm tội với quyết tâm cao, gây tật cho bị hại làm ảnh hưởng đến thẩm mỹ, đây là tình tiết định khung hình phạt theo điểm b, khoản 1, khoản 2 điều 104 BLHS năm 1999. Tuy nhiên, bị cáo có nhân thân tốt, phạm tội lần đầu, đang nuôi con nhỏ dưới 36 tháng tuổi, bị hại cũng có phần lỗi, HĐXX đã xử phạt T. 2 năm tù nhưng cho hưởng án treo về tội cố ý gây thương tích, buộc T. bồi thường cho chị A. 3 triệu đồng. Cho rằng mức án này là quá nhẹ, không đủ sức răn đe và không bảo vệ được quyền lợi người bị hại, chị A. kháng cáo đòi tăng hình phạt và tiền bồi thường. Tại phiên tòa phúc thẩm, TAND TPHCM nhận định việc bị hại khai bị cáo dùng dao chém vào mặt là không có căn cứ nên tuyên y án sơ thẩm, bồi thường cho bị hại 10 triệu đồng chi phí chữa bệnh theo sự tự nguyện của bị cáo.
Án tuyên xong, T. lặng lẽ rời khỏi phòng xử án. Đi bên cạnh vợ, chồng của T. nói: “Từ ngày xảy ra vụ án, vợ tôi như người mất hồn. Nhiều người không hiểu vụ việc, đồn đãi nhau chuyện vợ tôi xách dao chém người khiến cô ấy càng thêm mặc cảm. Chỉ vì bênh em dâu, ứng xử thiếu kiềm chế mà nên chuyện. Hơn hai năm lên xuống CQĐT, tòa án, vụ án kéo dài dây dưa, vợ chồng tôi chẳng làm ăn gì được, mệt mỏi đủ điều...”.
Sau lưng họ, bị hại đang thanh minh với những người xung quanh về thương tật chị phải chịu và số tiền yêu cầu bồi thường không có gì là quá đáng (?!). Dường như chị vẫn còn ấm ức nhiều...
Bình luận (0)