Không thể cứ nằm nhà mãi, ông Q. quyết định hành nghề chạy xe ôm. Khổ nỗi, cả hai vợ chồng chỉ có một chiếc xe máy, ông Q. đành chọn phương án chạy xe ôm buổi tối khi vợ đã đi làm về. Và mọi chuyện phát sinh từ đó.
Tối tối, ông Q. ra đậu xe ở đường Bùi Viện (quận 1 - TPHCM). Ở đó, ông Q. quen với L.T.T và một số cô gái hành nghề mại dâm. Ban đầu, khi được họ “truyền nghề” môi giới, ông Q. từ chối vì ngại và sợ. Nhưng dần dần, ông Q. không đủ bản lĩnh để bỏ qua việc kiếm tiền vừa dễ dàng mà lại không mất nhiều công sức. “Người khác làm thì dại gì mình không làm?’’- ông Q. tặc lưỡi khi bắt tay vào “phi vụ’’ đầu tiên và nhận được 100.000 đồng là tiền công của một cú điện thoại.
Từ đó, cứ mỗi lần có khách tìm gái bán dâm, ông Q. lập tức điện thoại cho T. và chở khách đến khách sạn gần nhất. Về phần T. sẽ tìm gái bán dâm đưa đến khách sạn. Mỗi người khách, ông Q. được T. cho 100.000 đồng (phần T. 150.000 đồng, gái bán dâm 250.000 đồng). Được 2 tháng, ông Q. và T. cùng bị bắt.
Xét xử sơ thẩm, cả hai bị tuyên phạt mỗi người 4 năm tù về tội môi giới mại dâm. Ông Q. kháng cáo xin giảm hình phạt vì hoàn cảnh gia đình quá khó khăn. Tuy nhiên, cho rằng bị cáo phạm tội nhiều lần với nhiều người, HĐXX đã tuyên bác kháng cáo, y án sơ thẩm 4 năm tù.
“Tôi biết khó có thể được giảm án nhưng vì vợ con, tôi vẫn nuôi hy vọng… Kiếm có chút đỉnh tiền mà phải trả giá tới 4 năm tù thiệt khổ. Nếu biết có ngày hôm nay, tôi sẽ không dám liều lĩnh, tham lam để vợ con phải khốn đốn, khổ càng thêm khổ…’’- ông Q. nói với tôi trong giờ nghị án. Tiếc là khi ông nhận ra và hối hận thì đã không kịp.
Bình luận (0)