Những tô cháo của mẹ
Dù chuyện xảy ra đã lâu, nhưng giờ đây mỗi khi nhìn thấy tô cháo lòng nghi ngút khói, trong tôi lại trào dâng một cảm giác thật buồn. Bởi khi ấy, hình ảnh người mẹ hiền từ lại xuất hiện trước mắt tôi.
Chuyện xảy ra vào những ngày đầu đất nước vừa thống nhất. Như nhiều nhà khác, cuộc sống gia đình tôi bỗng chốc thay đổi hoàn toàn. Vì không phù hợp với hoàn cảnh mới nên bố tôi lâm vào cảnh thất nghiệp dai dẳng. Mẹ tôi dù khéo mấy cũng chẳng thể nào xoay sở nỗi trước sức ăn của một bầy con đang tuổi lớn. Cầm cự được vài năm thì của chìm, của nổi nhà tôi hết sạch. Thế là, anh em tôi bắt đầu lâm vào cảnh thiếu hụt trước đôi mắt buồn bã, bất lực của bố mẹ tôi.
Cay nghiệt thay, đúng lúc ấy, tôi lại lâm bạo bệnh. Do chuyên môn yếu, người y sĩ khu vực chuyển tôi đến nhà thương tuyến trên quá trễ. Đến nơi, bụng tôi đã nhiễm trùng nặng. Tưởng đã xong, nhưng sau khi mổ, phải mổ lại 3, 4 lần, may thay mạng sống của tôi đã được cứu thoát. Sau một tuần hôn mê, tôi tỉnh lại. Sau đó, sức khỏe của tôi cũng dần dà hồi phục.
Lúc này cái đói lâu ngày, cộng với cái đòi ăn trả bữa của người bệnh, khiến tôi thèm ăn như điên. Thèm thì thèm vậy, nhà tôi nghèo thế, có mà ăn. Mọi thứ có giá trong nhà đều đã bán sạch. Ngôi nhà trước đây vốn đã xập xệ bây giờ lại trống huơ, trống hoác, tàn tạ một cách thảm thương. Trong hoàn cảnh đó, cố lắm mỗi bữa mẹ cũng chỉ nấu cho tôi một chén cháo lỏng bỏng nước. Tôi chỉ cần đưa lên miệng húp cái soạt là xong. Nhìn tôi gầy rộc, cả ngày cứ liếm mép thèm thuồng, mẹ chỉ còn biết quay đi để che giấu đôi mắt đỏ hoe.
Rồi ngày nọ, tôi ngẩn cả người khi thấy mẹ đem cho tôi tô cháo lòng hẳn hoi. Bên cạnh, mẹ còn để vài lát gan và dăm miếng lòng bóng mỡ. Chưa hết, trong tô lại còn có vài cục huyết đỏ bầm chen lẫn với những mảnh hành hoa xanh mướt. Trông chúng khiêu khích đến phát ghét.
Chẳng kịp hỏi han, tôi chụp lấy rồi ăn ngấu nghiến như sợ chúng biến mất. Nước cháo ngọt lịm, nuốt đến đâu từng thớ thịt của tôi tỉnh ra đến đấy. Ăn xong tô cháo, mồ hôi toát đầy người, tôi thấy mình khỏe hơn cả trăm lần. Chợt nhìn lại mẹ, tôi mới thấy mình thật tệ, mẹ cũng gầy nhom vì thiếu thốn. Ngoài mớ tóc chớm bạc, đôi tay mẹ đã run run. Chỉ có đôi mắt là ánh lên niềm hạnh phúc vô bờ.
Sau đấy, cứ lâu lâu mẹ lại nấu cháo cho tôi ăn một lần cho đến khi tôi khỏe hẳn. Và lần nào tôi cũng thấy cháo lòng mẹ nấu là thứ ngon nhất trên đời. Tôi khi ấy còn bé nên chẳng quan tâm những thứ kia từ đâu mà có.
Rồi một ngày, đất trời như sụp đổ khi tôi tình cờ phát hiện tờ giấy bán máu của mẹ. Hóa ra những thứ tôi thèm thuồng, ăn ngấu, ăn nghiến chính là máu của mẹ mà tôi chẳng hay. Tôi đã òa khóc nức nở nhưng không sao ngăn được cảm giác xót xa trong lòng. Khi ấy, mẹ chỉ nhìn tôi với đôi mắt ngân ngấn đầy nước. Tôi gục đầu xuống trong chua xót nghẹn ngào.
Rồi mọi chuyện cũng qua. Cái khổ, cái nghèo cũng phải dần dần lùi bước trước những biến chuyển của xã hội. Gia đình tôi cũng vươn dần lên để thoát khỏi cảnh đói nghèo. Theo thời gian, mọi chuyện túng bấn khi xưa cũng đã chìm sâu vào quên lãng, nhưng chuyện những tô cháo tôi chẳng thể nào quên. Chúng đã trở thành một nỗi ám ảnh khôn nguôi trong tâm hồn tôi.
Giờ mẹ tôi đã mất. Tôi đã chẳng thể làm gì hơn để báo hiếu cho mẹ. Bây giờ, mỗi lần nhìn thấy tô cháo nghi ngút khói, lòng tôi lại ngập đầy một nỗi buồn da diết. Khi ấy, hình ảnh mẹ tôi gầy guộc, run run bưng cho tôi tô cháo, mắt chan chứa tình mẫu tử bao la lại xuất hiện trước mắt tôi rõ mồn một.