Đã mất tiền còn mất nhà
Bản án tuyên có nhiều thiếu sót và việc thiếu trách nhiệm của chính quyền địa phương đã đẩy một gia đình vào cảnh không nhà ở và có nguy cơ mất trắng số tiền đã bỏ ra mua nhà
Vừa qua, Báo Người Lao Động nhận được đơn cầu cứu của bà Trương Hồng Yến và ông Nguyễn Hữu Châu, ngụ ở phường An Bình, thị xã Dĩ An - Bình Dương, nêu bức xúc về việc tòa án cấp sơ thẩm và phúc thẩm tỉnh Bình Dương trong khi chưa xác định chủ sở hữu nhà, đất của người bán, chưa xác định giá bán… đã vội tuyên án khiến gia đình bà gặp cảnh khốn khó, vừa mất tiền vừa không có nhà để ở.
Theo đơn trình bày của bà Yến, năm 2001, bà Trương Hồng Thu có bán cho vợ chồng bà một căn nhà diện tích 4,5 m x 29 m tại xã An Bình, huyện Dĩ An - nay là phường An Bình, thị xã Dĩ An - với giá 226 triệu đồng. Việc mua bán giữa bà Thu và bà Yến là thỏa thuận miệng, bà Yến chỉ giữ biên nhận với nội dung bà Thu đã nhận của bà số tiền 226 triệu đồng.
Năm 2004, bà Thu khởi kiện yêu cầu bà Yến trả lại nhà. Bản án sơ thẩm số 27 năm 2005 của TAND huyện Dĩ An đã tuyên hủy việc mua bán nhà giữa bà Yến và bà Thu, buộc bà Thu phải trả cho bà Yến tổng cộng 884,3 triệu đồng, bà Yến có trách nhiệm giao lại nhà cho bà Thu. Sau đó, bản án phúc thẩm số 256 của TAND tỉnh Bình Dương tuyên giữ y án sơ thẩm.
Tuy nhiên, bản án sơ thẩm của TAND huyện Dĩ An tuyên giống các bản án trước, chỉ khác là số tiền mà bà Thu hoàn trả cho bà Yến tăng lên hơn 1,183 tỉ đồng. Tiếp đó, trong bản án phúc thẩm số 206 ngày 29-7-2009, ngoài việc tuyên thỏa thuận vô hiệu, buộc trả nhà của TAND tỉnh Bình Dương, buộc bà Thu hoàn trả cho bà Yến số tiền đã nhận nhưng chỉ còn 226 triệu đồng.
Song song đó, ngày 6-1-2010, UBND huyện Dĩ An đã có văn bản gửi các đơn vị liên quan đề nghị không giải quyết các giao dịch liên quan đến phần đất, nhà đang tranh chấp giữa bà Yến và bà Thu. Thế nhưng, không hiểu sao đến ngày 30-11-2010, UBND huyện Dĩ An lại cấp giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, đất cho bà Thu. Sau khi có giấy tờ nhà, đất trong tay, bà Thu đã cầm cố cho ngân hàng.