Một hủ tục nên bỏ !

Nói về việc đốt vàng mã, có người cho rằng: Việc đốt vàng mã vào những ngày lễ Tết là một cử chỉ văn hóa mang tính phong tục lâu đời của người Việt. Việc đốt vàng mã thể hiện sự quan tâm, biết ơn đối với những người đã khuất, những vong linh chưa được siêu thoát... Thật lòng, tôi không đồng tình với quan niệm trên.

Mọi người đều biết, phong tục tập quán có cái tốt, cái hay (mỹ tục) cần duy trì, nhưng cũng có cái xấu, cái dở (hủ tục) cần loại bỏ. Việc đốt vàng mã, theo tôi là một hủ tục. Đây không phải phong tục riêng của người Việt Nam chúng ta, mà nó bắt nguồn từ Trung Quốc, thông qua giao lưu văn hóa lâu đời giữa nhân dân hai nước. Tục lệ này thật ra chỉ là một biểu hiện của sự mê tín, cho rằng có một đời sống khác ở “cõi âm” (trên dương gian có gì thì dưới âm phủ có nấy)! Mới đầu người ta đốt “giấy tiền vàng bạc”, với niềm tin số vàng bạc giấy ấy sau khi đốt sẽ hóa thành vàng bạc thật để người “cõi dưới” có xài. Đến nay, người ta đã thay “giấy tiền vàng bạc” bằng đồng “đô la âm phủ”. Ngoài “tiền”, người ta “gửi” cả “nhà lầu” (hoặc “nhà” có sân vườn), xe hơi, xe máy, điện thoại di động đời mới nhất, kể cả laptop, máy nghe nhạc iPod để người chết “giải trí” (!). Thậm chí có người gửi cả thẻ “ATM – Amphu Bank” (ngân hàng âm phủ), phiếu quà tặng “Amphu Mart” với các mệnh giá 100-200-500-1.000 USD (âm phủ) v.v... Tất cả các món hàng “thời thượng” nói trên đều làm bằng giấy (để đốt), nhưng giá cả không rẻ chút nào (bạc triệu, nếu mua nhiều món). Đem tiền thật mua hàng mã để đốt cho người “cõi âm” hưởng (?), việc làm ấy vừa mê tín vừa lãng phí.


Ngoài ra, việc đốt vàng mã và tổ chức cúng bái rình rang, thật ra chưa hẳn “thể hiện sự quan tâm, biết ơn những người đã khuất”, mà có khi chỉ là sự khoe mẽ theo kiểu “trưởng giả học làm sang”! Tôi biết có không ít người, lúc bình thường đối xử với cha mẹ chẳng ra sao, thế nhưng sau khi họ mất đi, lại làm ra vẻ hiếu kính, tổ chức đám giỗ thật “rình rang” cốt để lấy tiếng... Thử hỏi, khi cha mẹ thật sự cần thì không cho, đến khi mất rồi, hưởng thụ gì được nữa mà tổ chức cúng giỗ linh đình?


Tóm lại, theo tôi, việc đốt vàng mã không phải là “một cử chỉ văn hóa”, mà là một hủ tục lạc hậu, nên bỏ. Như thế vừa văn minh, vừa tiết kiệm, tránh lãng phí

vô ích.