Những hành vi tình ái
Sài Gòn có một ngôi chùa rất cổ, vườn chùa rộng, xanh mát, người lớn và trẻ con hay đến chơi. Quanh một gốc cây lớn có tấm bảng tôn cũ kỹ, mưa nắng bạc màu, ghi dòng chữ mà “văn vẻ” hơi xưa: “Nghiêm cấm những hành vi tình ái”.
Rồi một hôm, tấm bảng khác được thay vào, vàng khè, sơn chữ đỏ: “Nơi tôn nghiêm. Tuyệt đối cấm xả rác, đái bậy, đánh bạc, trai gái”.
Tấm bảng nhỏ ngày trước, người ta ném đâu chẳng rõ. Lỗi tại năm ba đôi trẻ hay tâm sự dưới gốc cổ thụ, hay tại bốn chữ “hành vi tình ái” không mấy rõ ràng, nên người ta nói thẳng tuột ra “cho nó lẹ”? Buồn thay cái rõ ràng nghiệt ngã!

“Xuôi tay cho mệ nuốt”!
Khảo sát bỏ túi một vòng về các “hành vi tình ái” của quý bà, thường nghe một câu trả lời chung, mang mùi than thở, kiểu: ôi trời ôi, mệt chết được! Không phải các chị nói xạo, nhưng quả thật phần đông không còn mấy hứng thú với những việc đại loại thể như ngày trẻ. Phần vì mệt mỏi bao chuyện gia đình cơm nước ban ngày, phần vì mặc cảm thân thể đã “đổ bể tùm lum” nên hơi đâu mà uốn éo gợi tình, lả lơi quyến rũ.
Ông xã cũng vậy, “rành sáu câu” quá nên mới mở bài là đã biết ngay kết luận ra sao, nhắm mắt cũng đi tới nơi, mắc mớ chi mà “sương nương theo trăng” cho nhọc sức. Vậy nên, “xuôi tay cho mệ nuốt” (1) cũng là sự thật chớ không phải chỉ màu mè. Tình dục gia đình như cà phê pha sẵn “3 trong 1”, đổ cái ọt vô ly, chế nước sôi là xong!
Nhưng, cứ thử động vào cái ly cà phê đó của bà đi, rồi biết - “Củi mục bà để gầm giường/ Ai mà động đến, trầm hương của bà!”. Cứ thử chia sẻ một chút thịt da của anh xã cho ai mà xem, biết tay nhau liền. Giữ để mà cào cấu, dằn hắt, đay nghiến đến rách thịt đứt xương cũng phải giữ, dễ gì thí cho “con nào”, dù một chút hương hoa! Vì sao lại thế? Bí mật ấy chỉ có phụ nữ biết.
Không thể giải thích rõ ràng rành mạch bằng lời, nhưng rõ ràng “xuôi tay cho mệ nuốt” chưa hẳn đã là tiêu cực, chưa hẳn đã là không có tình cảm hứng thú gì, có thể đó là một loại “hành vi tình ái” theo kiểu các bà các chị chăng? - một kiểu cách hơi có phần thụ động và lười biếng?
Tình dục là một trong những thế giới bí ẩn của con người. Vợ chồng đầu ấp tay gối, kinh nghiệm của người này là niềm vui của người khác. Kinh nghiệm ấy là do cả hai người cùng xây dựng cho nhau. Nhưng, nếu không khuyến khích người phối ngẫu dùng kinh nghiệm ấy cho mình, kinh nghiệm ấy sẽ được đem dùng cho người khác. Vậy nên, cái “hành vi lười biếng” trên, về lâu về dài chắc là không ổn.
Đi ngay vào kết luận
Chuyện kể rằng hai vợ chồng ra tòa xin ly dị. Hỏi nguyên cớ, ông chồng kể lý do làm mọi người chưng hửng: Hồi xưa tui với bả mê nhau vì cả hai cùng ghiền đọc truyện trinh thám. Giờ hổng biết sao bả có cái thói quen kỳ cục chịu không nổi: quyển nào cũng giành đọc trước. Tới hồi tui cầm quyển sách lên tính đọc là thấy bả ghi kết cuộc lên trang đầu hết trọi rồi! Đọc truyện trinh thám mà mở ra thấy cái kết nằm ngay trang nhứt, ai còn hứng thú gì mà đọc nữa!
Hao phí năng lượng cho những việc khác trong đời sống thường được dễ dàng chấp nhận, thậm chí có khi chúng ta lập kế hoạch chi tiết tỉ mỉ cho việc rầy la con cái, tranh cãi thắng thua... Nhưng, dành sức khỏe, dành tinh thần để học cách cùng triển khai “bài luận” riêng tư giữa vợ và chồng thì chưa hẳn đã là một đề mục đáng kể đối với chị em. Vậy nên, nhiều khi biết kết luận bài nào cũng giống nhau, tới kết luận luôn cho gọn, mà quên mất “hạnh phúc là hành trình, không phải là đích đến”. (2)
Phụ nữ Việt Nam nói chung ít được dạy - học về tình dục. Ai may mắn lắm cũng chỉ được mẹ dặn dò vài câu trước ngày cưới; không mấy rõ ràng, chi tiết, rồi phải tự xoay xở lấy một mình. Đa phần ông thầy của các chị chính là ông chồng, nên không lạ gì thầy dốt trò cũng dốt theo. Chuyện không thi thố với ai nên cả thầy cả trò nào hay mình dốt, cứ thế mà cùng dốt với nhau! Không được học đã là một bất hạnh, nhưng học một cách lệch lạc, sai lầm còn bất hạnh hơn.
Ngày nay, thế hệ trẻ có nhiều cách để học hơn chúng ta, nhưng cái dấu ấn của thế hệ trước vẫn còn rõ: lúng túng trước việc phải “dạy” mà chưa từng học cách dạy. Vì thế chúng ta cố gắng đẩy trách nhiệm đó cho người khác: trường lớp, thầy cô, phim ảnh, bạn bè, Internet... Thậm chí ai dạy con em mình những gì, chúng ta cũng không biết vì không biết cách kiểm tra! Không thể trách nếu lớp trẻ cũng rơi vào tình cảnh “đi ngay vào kết luận” vì không ai gần gũi để dạy chúng niềm vui thích khi triển khai bài luận của mình.
Thói quen dễ dãi và suồng sã ấy giết chết những tưởng tượng nồng nàn nhất, những vuốt ve dịu dàng nhất để bộc lộ tình yêu thương. Khi người ta yêu, da thịt không chạm vào da thịt chỉ vì da thịt mà còn mang theo khát vọng mở ra những giao cảm tâm hồn.
Buông thả vô tình

Thỉnh thoảng, vào những quán cà phê, buổi sáng hay chiều xế - khoảng thời gian không phải của gia đình, lại gặp những cảnh vừa giận vừa ái ngại. Những bà sồn sồn, những ông bụng phệ hoặc đầu hói dẫn nhau vào quán, tìm một cái ghế đôi góc khuất, và “ta lớn rồi mà như ngây thơ”, bốc hốt mặc kệ sự đời!
Cũng đong đưa, cũng tình tứ, cũng lẳng lơ, đả đớt, lúng liếng cười như thiếu nữ. Chắc chắn họ không phải là vợ chồng. Tội nghiệp những nếp nhăn cộm màu son phấn. Những hành vi tình ái thực hiện nơi công cộng ấy, có làm họ ngượng? Chắc là có. Điều đó hằn trong mắt họ, ngó lơ đi chỗ khác khi đi ra. Bạn bảo họ là thứ đàn ông đàn bà buông thả. Buông thả thì xấu thật. Nhưng chẳng lẽ chỉ cần không như họ là chúng ta đã không bao giờ buông thả bản thân mình?
Nghiêm túc mà nói, sự buông thả còn cần được nhìn nhận ở một khía cạnh khác. Đó là sự bỏ rơi chính thân xác mình, bỏ rơi cái thực thể vật chất chứa đựng nhân cách của mình, không xót xa nâng niu, để mặc nó một mình thực hiện cái phần “con” cho tròn nghĩa vụ. Hạ thấp giá trị bất cứ phần nào của “con người” cũng là một sai lầm.
Đã từ lâu lắm rồi, vợ chồng không còn khám phá lẫn nhau. Chị bảo: “Còn gì nữa mà khám phá ở cái lão mặc áo thun ba lỗ cháo lòng và quần đùi rộng đũng ấy!”. Cơ thể người ta không ngừng lớn lên, không ngừng già đi, có thứ thoái hóa và có thứ lặng lẽ hồi sinh, chẳng lẽ chỉ có cái trẻ trung gợi được sự tò mò, còn những thứ khác thì không đáng? Nếu không còn cảm hứng khám phá lẫn nhau, chỉ còn cách đi khám phá người... khác mà thôi.
“Cũ người mới ta”, đến khi người khác tìm ra, chôm chỉa mất rồi, mới biết ở chồng/ vợ của mình có những điều quý giá hay ho mà lâu nay mình không biết. Phải tự trách mình, đó cũng là một thứ buông thả, lười biếng trong cách sống, trong tình cảm. Một thứ buông thả vô tình dẫn đến kết cục vợ chồng cùng hủy hoại lẫn nhau trong thờ ơ, nhàm chán.
Hôn nhân chung thủy là coi như mình đã chấp nhận bạn tình một cách dài lâu, không đổi thay, không còn có lựa chọn nào khác. Trong quãng đường dài của hôn nhân, đến một lúc nào đó, người ta biết rằng: cùng với thể xác, người ta mang theo cả nhân cách lên giường.