Hận thù

Lấy oán báo oán xưa nay không phải là cách giải quyết tốt nhất. Để đem lại sự thanh thản, bình yên cho người trong cuộc, cần phải biết tha thứ

Sau thời gian nghị án khá lâu, cuối cùng, HĐXX đã tuyên hoãn phiên tòa để xem xét lại một số chứng cứ do vụ án phức tạp. Cả bị cáo lẫn người bị hại, người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan đều ra về trong tâm trạng nặng nề, mỏi mệt bởi tính đến nay, vụ án đã bước sang năm thứ ba.
 
img
Minh họa: NGUYỄN TÀI
 
Từ mâu thuẫn gia đình đến vụ án phức tạp
 
Trước đó, phiên tòa phúc thẩm mới bắt đầu đã gay cấn. Bị cáo T.H.H (SN 1962) kháng cáo xin được hưởng án treo vì đứa con thứ hai chưa đầy 1 tuổi, bị cáo là lao động chính trong gia đình nuôi vợ và hai con.
 
Người bị hại N.A.H và người có quyền lợi liên quan (N.V.T và N.T.A) kháng cáo vì không đồng tình với mức án 1 năm 6 tháng tù giam cũng như tội danh cố ý gây thương tích trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh. Theo họ, bị cáo dùng hung khí nguy hiểm, phạm tội đối với nhiều người, đề nghị xét xử bị cáo theo khoản 3, điều 104 BLHS (tội cố ý gây thương tích, có mức án từ 5 năm đến 15 năm tù giam). 
 
Theo bản án sơ thẩm, trong quá trình chung sống, ông H. và vợ cũ phát sinh nhiều mâu thuẫn dẫn đến ly hôn vào tháng 8-2008, ông H. được quyền nuôi dưỡng con trai (SN 1993).
 
Chiều 2-9-2008, ông H. đến nhà ông N.V.T -  cha vợ cũ - để đón con về nhưng không được, dẫn đến hai bên xô xát, đánh nhau, ông T. bị gãy răng. Mọi người can ngăn, ông H. bỏ về. Ngay sau đó, công an phường đến nhà ông N.V.T để giải quyết.
 
Khi công an đang làm việc, chị A.H và anh T.A cầm theo hai cây gỗ tìm đến nhà ông H. Nghe tiếng gọi cửa, ông H. cầm theo hai con dao ra mở cửa, hai bên đứng ghìm nhau.Anh T.A xông vào đập phá xe máy, cassette và đánh em họ của ông H. 
 
Lúc này, ông H. vừa hô cướp vừa cầm dao xông vào nhà nên anh T.A bỏ chạy ra ngoài. Ông H. đuổi theo, thấy chị A.H vấp ngã, ông H. chém liên tiếp nhiều nhát gây tỉ lệ thương tật 45%. Thấy chị bị chém, anh T.A chạy đến cũng bị ông H. chém gây thương tích 9%.
 
Nhận định đây là hành vi gây thương tích trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh do hành vi trái pháp luật nghiêm trọng của người thân nạn nhân gây ra (theo cơ quan điều tra, chứng cứ buộc tội N.T.A hủy hoại tài sản còn yếu vì không có nhân chứng trực tiếp), do đó HĐXX đã xét xử ông H. về tội cố ý gây thương tích trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh. Trước đó, kết luận điều tra cũng như cáo trạng đều cho rằng đủ cơ sở để khẳng định ông H. phạm tội cố ý gây thương tích.
 
Tuy nhiên, tại phiên tòa sơ thẩm, kiểm sát viên duy trì quyền công tố tại phiên tòa đã rút quyết định truy tố bị cáo T.H.H tội cố ý gây thương tích theo khoản 3, điều 104 BLHS 1999 và kết luận bị cáo về tội nhẹ hơn cố ý gây thương tích trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh; đồng thời, rút quyết định truy tố đối với bị cáo về hành vi gây thương tích cho ông N.V.T và N.T.A vì hai hành vi này chưa đủ yếu tố cấu thành tội phạm (tội cố ý gây thương tích trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh tỉ lệ thương tật phải từ 31% đến dưới 60%).    
 
Cạn tình, cạn nghĩa
 
Tại phiên tòa phúc thẩm, bị cáo khăng khăng đến nhà ông T. “với mục đích làm lành với gia đình bên vợ nên khi vào nhà đã chào và thưa chuyện đàng hoàng nhưng ông bà T. xô đẩy, đuổi bị cáo. Trong khi bị cáo và mẹ vợ đang nói chuyện, ông T. vào bếp lấy bình xịt muỗi một tay xịt vào mặt bị cáo, một tay đấm. Bị cáo chống đỡ, xô ông T. ngã vào tủ để ra ngoài...”. Ông T. lại nói rằng ông H. có men rượu, vừa đến là xông thẳng vào chửi và đánh vợ chồng ông. Đây không phải là lần đầu ông H. đến gây sự.
 
Trước đó một tuần, ông H. nhắn tin, gọi điện thoại đe dọa (ông T. có gửi cho tòa án băng ghi âm) và giữa đêm khuya  đến đập phá cửa nhà ông. Bị cáo khai đang ở nhà thì A.H và T.A cầm cây đến đập cửa, sợ phiền hàng xóm nên bị cáo ra mở cửa nhưng vừa vào nhà, cả hai cầm cây đánh bị cáo, đập phá đồ đạc, dồn bị cáo vào bếp, không còn đường chạy, bị cáo mới phải cầm hai con dao chống trả.
 
Tuy nhiên, cả chị A.H và anh T.A đều khẳng định không đem theo cây cũng không vào nhà, khi vừa kêu cửa, ông H. đã cầm dao chạy ra chém, tài sản trong nhà của ông H. không phải do họ đập phá...
 
Không khí phiên tòa thật sự căng thẳng khi các bên ra sức chứng minh mình đúng. Hết chủ tọa đến thẩm phán cố gắng phân tích cái đúng, cái sai của mỗi bên. Bị cáo đến nhà xô ngã ông T. gây thương tích, trong khi về vai vế từng là quan hệ cha con, đó là điều không thể chấp nhận. Cầm dao chém liên tiếp lên người em vợ là điều càng không thể chấp nhận hơn bởi bị cáo có thể chọn giải pháp không mở cửa cho họ vào.
 
Một điều đáng phê phán nữa là khi cơ quan công an mời lên làm việc, bị cáo đã không chấp hành, dùng những lời lẽ thách thức, thóa mạ người thi hành công vụ. Về phía chị A.H và anh T.A, chứng kiến cảnh cha mẹ bị đánh nên đau lòng và nóng giận. Tuy nhiên, hai bên gia đình đã có sẵn mâu thuẫn, liệu đến nhà bị cáo có giải quyết được gì không hay lại tiếp tục làm cho vụ việc thêm phức tạp mà thực tế đã xảy ra vụ án như hôm nay?...
 

Hãy biết tha thứ!

 
Phiên tòa vẫn chưa thể khép lại. Tôi bỗng hình dung đến đứa trẻ đang bước vào tuổi lớn khôn, đủ nhận thức để biết buồn, biết đau trước cảnh những người thân yêu nhất của em hận thù và đối xử cạn tình, cạn nghĩa với nhau như vậy.
 
Em rất đau lòng khi ông bà ngoại và cậu, dì bị thương tích. Em cũng không thể nào sống yên ổn khi cha phải ngồi tù. Lấy oán báo oán xưa nay không phải cách giải quyết tốt nhất và không thể đem lại sự thanh thản, bình yên cho người trong cuộc và cả những người thân của họ. Sao không thể tha thứ cho nhau?