Mẹ không phải là người xấu!
Chị đã vô tình đem đến cho con những mất mát, tổn thương bởi những việc làm vi phạm pháp luật của mình. Nhưng có một sự thật không thể phủ nhận, chị là một người mẹ rất mực thương yêu con
“Thật lòng mà nói, phải đem bệnh tật của con ra để biện minh cho hành vi sai trái của cha mẹ đó là việc rất đáng hổ thẹn. Tôi biết mẹ cháu không bao giờ muốn làm như vậy. Nhưng những gì vợ tôi khai trước tòa lại là sự thật cô ạ…’’. Anh N.H (SN 1969, ngụ tỉnh Đồng Nai) mở đầu câu chuyện về bi kịch của gia đình mình bằng việc đưa tập hồ sơ bệnh án dày cộp của con gái cho tôi xem.
Nghĩ quẫn, làm liều

Minh họa: NGUYỄN TÀI
Cơn bão đã qua
“Vì sao biết sai mà bị cáo vẫn không dừng lại?’’ - vị chủ tọa tòa phúc thẩm hỏi. “Dạ, vì T. nói không có tiền đóng lời, sự việc lộ ra sẽ bị bắt cả đám, bị cáo lo sợ nên đã nghe theo…’’- chị lập cập khai. Sau lần đó, thấy dễ kiếm tiền, T. dùng áp lực buộc chị nhờ người lần trước làm giả 2 bộ hồ sơ khác chiếm đoạt tổng cộng hơn 460 triệu đồng. Số tiền ấy chị hoàn toàn không được hưởng một đồng nào. Nhưng chính hành vi giúp sức này đã khiến chị và gia đình phải khốn khổ.
Hôm tòa xử phúc thẩm, Q.H một hai đòi đi theo cha mẹ, nói là sợ mẹ bị bắt đi tù lần nữa. Chưa đủ tuổi để có thể hiểu hết về nội dung phiên tòa nhưng Q.H cứ nhấp nhổm không yên, khuôn mặt dại đi mỗi khi mẹ bị thẩm vấn. Chồng chị cũng không giấu được nỗi âu lo, căng thẳng dõi theo diễn biến phiên tòa và từng lời tuyên án. Để rồi khi HĐXX tuyên bác kháng nghị, giữ nguyên án sơ thẩm, cả nhà họ ngẩn ra, đứng bất động cho đến khi được nhắc nhở phiên tòa đã kết thúc, họ chạy đến ôm chầm lấy nhau, bật khóc vì quá đỗi vui mừng.
Trước pháp luật, người mẹ ấy có tội nhưng với Q.H, “mẹ không phải là người xấu” bởi đã yêu thương cháu bằng một tình yêu vô bờ.
|
Không cần thiết tăng án Nhận định rằng với vụ lừa đảo đầu tiên, bị cáo T.T.A (SN 1972, tỉnh Đồng Nai) giữ vai trò chủ mưu; 2 vụ sau, bị cáo A. giữ vai trò đồng phạm giúp sức, phải liên đới chịu trách nhiệm hình sự về việc C.T.T (đã bị tuyên phạt 7 năm tù) chiếm đoạt 460 triệu đồng (dù bị cáo A. không hưởng số tiền này), VKS đề nghị áp dụng khoản 4 điều 139 BLHS, tuyên phạt bị cáo A. từ 2-3 năm tù về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. HĐXX cấp phúc thẩm nhận định đối với 2 vụ sau, bị cáo A. có hành vi giúp sức cho C.T.T nhưng không có ý thức chiếm đoạt tiền của người bị hại và thực tế bị cáo A. không có hưởng lợi cùng T., không cần thiết phải quy trách nhiệm hình sự để xử lý A. về hành vi này. Hơn nữa, xét hoàn cảnh bị cáo thực sự khó khăn, con đang bệnh vì vậy không cần thiết phải tăng án. |