Những tấm áo

Tháng giêng rét đài, tháng hai rét lộc... Buổi sáng ngồi cà phê, nhận tin nhắn của người bạn: Tam Kỳ mưa nhỏ, se lạnh. Vậy thì xa hơn về phía Bắc? Phải rồi, sắp rét Nàng Bân, sau đợt rét đầu năm đã gây bao... đau đớn! Cuối năm 2007, một đợt rét đậm, rét hại kéo dài đã làm cho đời sống bà con nông dân thêm khó khăn.

Nhớ lại: Tháng 6-1975. Về lại thành phố sau những tháng năm xa. Người cậu thương cháu, nhưng chỉ có cái quần cũ đã démodé làm quà. Anh không mặc được, nhưng vẫn giữ; đến khi có đứa con đầu, chiếc quần được người vợ may lại thành chiếc áo. Cũng vào khoảng thời gian ấy, anh không nhận một số tiền khá lớn, cũng của một người trong gia tộc gửi tặng, vì anh “nghe” được trong món quà ấy có một điều gì khác với sự chân tình.

Sổ tay: Tháng 6-2007. Anh sắp đi xa. Những người bạn đồng nghiệp mới quen trong chỉ bốn tuần lễ anh đến “phụ giúp” tại cơ quan báo chí nọ đã bày tiệc tiễn đưa. Và khi chia tay xong, về đến nhà, anh mới biết gói quà ấy là một chiếc áo sơ mi với lời ghi tặng “để dễ thấm mồ hôi khi đi đường”.

Trong những sợi chỉ dọc ngang kia, sao lại đầm ấm nghĩa tình đến vậy?

Và mới hơn một giờ trước đây thôi, trong ánh ngày đang dần rạng, có một người nằm mê mệt trên vỉa hè đường Phan Xích Long gần nhà, giữa tiếng xe qua lại và bên bóng dáng những người đi tập thể dục buổi sáng, thân hình quấn trong một mớ giẻ bùng nhùng...

Có phải vẫn còn đó câu thơ Đỗ Phủ không phai, sau bao nhiêu bào giũa của thời gian: Đồng đình sở bạch phân / Bản tự bần nữ xuất (tạm dịch nghĩa: Những tấm lụa ban phát trước sân rồng / đều do những người con gái không đủ áo mặc làm ra!).

Áo ơi!