Cửa hàng đạt chuẩn: Giá chưa chuẩn!

Theo Sở Du lịch TPHCM, toàn thành phố hiện đã có 50 địa chỉ được công nhận “Điểm mua sắm đạt chuẩn du lịch”. Đây là tín hiệu vui trong quá trình nâng cao chất lượng dịch vụ du lịch, đáp ứng nhu cầu mua sắm của du khách khi đến TPHCM. Thế nhưng, thực tế nhiều cửa hàng đạt chuẩn vẫn… chưa chuẩn về giá.

Giá một đường, bán một nẻo!

Có thể nói, nhiều cửa hàng được công nhận “Điểm mua sắm đạt chuẩn du lịch” luôn giữ uy tín, bán đúng giá, hàng hóa chất lượng. Tuy nhiên, cũng có không ít điểm mua sắm đạt chuẩn lại bán giá… không chuẩn, niêm yết giá một đường nhưng bán một nẻo, có nơi còn cho phép hướng dẫn viên du lịch (HDV) có thể tự nâng giá để hưởng chênh lệch!

Đến cửa hàng đạt chuẩn Đ. nằm trên đường L.V.H (quận 1), tôi giới thiệu là HDV muốn đưa khách tới. Chị kế toán cho biết sẽ chi cho tôi 30% huê hồng. “Ở đây khách được trả giá không?”, tôi hỏi. Chị cho biết, khách có quyền trả giá trong giới hạn tối đa 30%.

“Nhưng nếu khách trả giá thấp đến 30% thì tôi vẫn được 30% huê hồng chứ?”, tôi hỏi tiếp. “Nếu vậy thì giữa anh và cửa hàng phải thương lượng, huê hồng anh hưởng có thể giảm còn 20%, 10% còn lại để bù vào tiền khách trả giá thấp”. Còn việc lấy tiền huê hồng thì tôi có thể quay lại cửa hàng lấy ngay sau khi khách đi.

Đặt vấn đề: tỷ như một món hàng có giá niêm yết 100 USD, nếu trừ 30% huê hồng cho HDV và trừ tiếp 30% phần nói thách, như vậy giá thật của nó chỉ có 40 USD (đương nhiên doanh nghiệp đã có lãi).

Còn tại cửa hàng đạt chuẩn P trên đường Pasteur (quận 1), khi HDV đưa khách tới, nếu trên 7 khách sẽ được “tiền cổng” 10 USD và hưởng tiếp 40% huê hồng đối với mặt hàng vải lụa và đá quý, 30% cho các mặt hàng còn lại. Điều đáng nói hàng hóa tại đây giá niêm yết chênh lệch khá cao so với giá thật. Một túi xách tay bằng lụa niêm yết giá 25 USD, nhưng khách trả từ 15 – 17 USD họ vẫn bán.

Tại tầng trệt Thương xá Tax - một điểm mua sắm đạt chuẩn - nhiều quầy kim khí điện máy không niêm yết giá trên sản phẩm. Tại quầy K. , hỏi mua một máy ảnh kỹ thuật số hiệu S20ProFinePix -Fujifilm, người bán nói giá 410 USD. Bước qua quầy gần đấy và hỏi một máy tương tự, tại đây chào giá… 440 USD.

Hỏi vì sao chỉ cách mấy bước chân mà giá chênh lệch nhau đến 30 USD, người bán bảo rằng “nguồn hàng ở quầy này uy tín và bảo hành đến 6 tháng”, nhưng thật ra ở quầy trước cũng nói bảo hành thời gian tương tự. Tiếp tục lên tầng 2, tại quầy hàng pha lê, thủy tinh cao cấp M.H, gần như tất cả sản phẩm có niêm yết giá.

Thế nhưng khi hỏi có được quyền trả giá hay không, người bán bảo giảm 10%. Khi tôi đề cập sẽ dẫn khách đến thì người bán nói chi huê hồng 10%, nhưng nếu tôi tự nâng giá thì sẽ được hưởng phần chênh lệch đó. “Nâng giá là sao?”, tôi hỏi. Người bán đưa tấm danh thiếp và bảo: “Số điện thoại đây, trước khi anh đưa khách tới “phôn” cho em, em sẽ gỡ và thay giá ngay”.

“Đạt chuẩn” chỉ là hình thức?

Lý giải tình trạng vì sao có chuyện huê hồng dành cho HDV khá cao (thậm chí có nơi để bảng “Fixed priced” – bán đúng giá) và lại bán giá khác, một số chủ cửa hàng “đạt chuẩn” cho rằng, “chuyện mua bán trả giá là bình thường, nếu không chi huê hồng cao cho HDV thì rất khó bán, khó cạnh tranh, HDV sẽ “tẩy chay”, không đưa khách tới”. Họ còn cho biết thêm, không riêng gì HDV mà có cả công ty du lịch tới ký hợp đồng để ăn chia phần trăm huê hồng khi đưa khách đến.

Bà chủ điểm mua sắm đạt chuẩn du lịch N., tỏ vẻ bức xúc: “Tiền huê hồng của một số cửa hàng mang tiếng đạt chuẩn lên đến 50% – 60%, mọi thứ sẽ đổ hết lên đầu khách. Như vậy khách tham gia tour mua sắm không trung thực và khi họ biết thì một đi không trở lại”.

Điểm để nhận biết một cửa hàng đạt chuẩn là được gắn bảng hiệu có lôgô hình chim lạc với dòng chữ “Standard Tourism Service – Dịch vụ du lịch đạt chuẩn” ở bên ngoài. Thế nhưng có cửa hàng đã đạt chuẩn nhưng tìm mãi không thấy bảng hiệu và lôgô hoặc để ở nơi khó thấy. Phải chăng doanh nghiệp không “mặn” với sự công nhận hay là “né” để dễ bề buôn bán giá cao?

Theo quy chế “Xét chọn điểm mua sắm đạt chuẩn du lịch tại TP.HCM” số 578/2004/QĐ-SDL do Sở Du lịch TP.HCM ban hành với nhiều tiêu chí như: diện tích tối thiểu phải từ 50m2 trở lên, nhân viên bán hàng biết ngoại ngữ ở mức thông thạo, nhận thanh toán bằng thẻ tín dụng,… trong đó có tiêu chí quan trọng: “Hàng hóa phải đảm bảo chất lượng tốt, niêm yết giá và bán đúng giá niêm yết”.

Giám đốc một hãng lữ hành quốc tế cho rằng, nói thách của người bán, trả giá của người mua là chuyện bình thường, nhưng đó là chuyện ở chợ lẻ, chợ trời. Còn khi đã gọi là “chuẩn” thì bắt buộc phải chuẩn đúng nghĩa. Ý nghĩa và mục đích của cửa hàng đạt chuẩn nhằm bảo chứng rằng khi khách vào mua thì hoàn toàn yên tâm về chất lượng, giá cả cũng như vấn đề bảo hành, hậu mãi... Còn tình trạng “chuẩn mà không chuẩn” như hiện nay thì sẽ làm mất niềm tin cho du khách.