Gốc của đại kế
Có thể nói, sự kiện gây hào hứng nhất đối với hàng chục triệu người VN kể từ một thập niên qua chính là thắng lợi của đội tuyển nước nhà trước Thái Lan trong một trận đấu đẹp và hào phóng, chỉ 3 ngày trước khi một năm mới bắt đầu. Quả là chỉ có bóng đá mới làm được điều kỳ diệu như vậy.
Hãy xem, ngay trong bản thân môn bóng đá - một trò chơi có sức quyến rũ kỳ lạ- lại hội đủ những yếu tố của một cuộc “chiến đấu”. Nó quy tụ sức mạnh tập thể, tài năng cá thể, ý chí, khát vọng, tinh thần xả thân và tất nhiên không thể thiếu vắng người dẫn dắt. Đội tuyển bóng đá VN đã có đầy đủ những yếu tố đó cho một đêm thăng hoa tại Hà Nội.
Nhưng cái trò chơi tập thể kia gợi nhắc nhiều điều khác.
Gợi nhắc đầu tiên mà có lẽ mọi người VN đều có thể nhớ ngay, đó là khí phách anh hùng của cha ông từ ngàn xưa dựng nước khiến cho mọi kẻ thù xâm lược đều khiếp sợ. Và đây là một trong những khí phách đó: Năm 1077, 30 vạn quân Tống tràn sang nước ta. Bằng trận quyết chiến trên bờ Bắc sông Như Nguyệt (sông Cầu, Bắc Ninh), quân ta do Lý Thường Kiệt trực tiếp chỉ huy đã đánh tan quân xâm lược. Và một bài thơ hào hùng vẫn cứ vang, vang mãi: Nam quốc sơn hà Nam đế cư/Tiệt nhiên định phận tại thiên thư/ Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm/ Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư (tạm dịch là: Sông núi nước Nam vua Nam ở/ Rành rành định phận ở sách trời/ Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm/ Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời).
Sự gợi nhắc thứ hai là, khi rơi vào thế khó khăn, dân tộc VN muôn người như một luôn kết thành một khối và tạo nên sức mạnh dời non lấp biển. Nhớ lại hồi thế kỷ XIII, dưới thời các vua Trần, trước họa ngoại xâm phương Bắc kéo dài suốt 30 năm, hai cuộc hội nghị lịch sử Bình Than và Diên Hồng đã trở thành những lời hiệu triệu vĩ đại, động viên toàn dân đứng dậy đánh tan đội quân bách chiến bách thắng Nguyên-Mông đến những 3 lần.
Nhắc chuyện xưa để có niềm tin rằng những khó khăn lo toan của đất nước hiện nay hoàn toàn có thể vượt qua được nếu biết tạo ra những “Bình Than, Diên Hồng” trên tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội. Nhưng quan trọng hơn cả chính là giáo dục, bởi nó là nền của sự phát triển, là gốc của đại kế trăm năm như Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh từng phát biểu. Chúng ta buộc phải tái tạo nền móng giáo dục theo trình tự dạy người-dạy chữ-dạy nghề để xã hội phát triển hài hòa và đậm chất nhân văn hơn. Hàng loạt hiện tượng tha hóa tinh thần, rối loạn nhân cách, ác độc, tham lam... của con người gần đây, trong chừng mực đáng kể, đều có “dấu ấn ngược” của giáo dục, hiểu theo nghĩa rộng của từ này. Nó gây tâm trạng bất an trong xã hội, làm tổn thương ít nhiều hình ảnh đất nước.
Vậy thì hãy cùng tham gia chấn hưng nền giáo dục, bắt đầu từ xây dựng nhân cách con người, với tất cả sự hào hứng như cảm xúc ngập tràn mà bóng đá mang lại!