Nữ sinh viên nhảy cầu Chương Dương vẫn đang hoảng loạn
(NLĐO)- Nữ sinh viên N.B.T. (SN 1993) nhảy cầu Chương Dương tự tử ngày 20-4 song các CSGT cứu kịp thời đã được đưa về nhà ở tỉnh Bắc Giang. Tuy nhiên, tinh thần T. hiện vẫn còn rất hoảng loạn.
Ngày 22-4, 2 ngày sau vụ cứu nữ sinh viên quẫn trí, tìm đến cầu Chương Dương để giã từ cuộc đời, trao đổi với Báo Người Lao động, Thượng tá Lê Đức Đoàn (Đội CSGT số 1 – Công an Hà Nội), người trực tiếp cứu cô gái, vẫn còn nhớ y nguyên cảm giác lúc giây phút sinh tử ngặt nghèo đó.

Đúng thời khắc ngặt nghèo này, Thượng tá Đoàn đã lao tới kịp thời chụp được cánh tay của cô gái. Dù bị giữ tay nhưng cô gái vẫn liên tục giãy giụa, cố vùng vẫy để thoát khỏi tay của Thượng tá Lê Đức Đoàn. Phải có sự hỗ trợ của đồng nghiệp là Thiếu úy Lê Đức Phong (Đội CSGT số 1 – Công an Hà Nội), Thượng tá Đoàn mới cứu được cô gái.
“Do cháu gái ấy muốn được chết, cố tình tìm đến cái chết nên việc cứu sống cũng không đơn giản. Vừa dùng hết sức bình sinh giữ chặt tay cô gái đang giãy giụa muốn thoát ra, vừa được đồng nghiệp và người khác tiếp sức, tôi mới kéo được cô gái lên”, Thượng tá Đoàn nhớ lại.
Tuy nhiên, theo Thượng tá Đoàn, những thông tin mà cô gái nhảy cầu tự tử khai báo tại cơ quan công an cũng không nhiều. Lúc ấy, cô gái chỉ khóc và tỏ ra rất mất bình tĩnh. Sau khi được sự hỏi han, động viên mãi của các CSGT, cô gái mới nói tên là N.B.T. (SN 1993, quê ở tỉnh Bắc Giang). T. nói cô đang là sinh viên năm thứ nhất Trường ĐH Công đoàn. T. cũng cho biết có người anh trai đang làm việc tại Hà Nội.
Anh trai T., tên là N.V.D., đã tới ngay cơ quan công an sau khi nhận được tin báo. Tại đây, cơ quan công an đã làm biên bản, giao N.B.T. lại cho đại diện gia đình là anh D. đưa về, trông nom.
Theo anh T. sau khi người mẹ đẻ mất 2 năm trước vì bệnh suy tim, N.B.T. đã suy sụp rất nhiều. Sau đó, bố lại bán nhà để trang trải, làm ăn. Đến khi làm ăn thua lỗ lại bỏ về ở với bà vợ cả ở huyện Sóc Sơn (Hà Nội). Giờ trên Bắc Giang chỉ còn một mảnh đất nho nhỏ, mới chỉ cất lên được cái móng nhà.
“Tôi cũng tính đi làm vài năm, kiếm mấy chục triệu về xây nhà hai anh em ở, nhưng làm ăn khó khăn quá. Mỗi tháng làm cũng chỉ được khoảng 3 triệu đồng, trang trải cuộc sống, chỉ cho em N.B.T. được khoảng 500.000 đồng/tháng”, anh T. cho hay.
Về việc học hành của em gái, anh D. cho biết sau khi mẹ mất, khó khăn kinh tế, lại suy sụp gia đình nên N.B.T. đã bỏ học gần 1 năm rưỡi nay. Thời điểm chính xác N.B.T. bỏ học anh D. cũng không nhớ vì T. giấu.
“Để bớt gánh nặng cho tôi, N.B.T. đã đi làm thêm song do em ấy cũng bị bệnh tim giống mẹ, hay bị ngất nên thường bị chủ chửi bới, không làm được. Tôi cũng đang tính xin cho em ấy may đồ, song N.B.T. lại không có tay nghề”, anh D. tiếp lời.
Hai anh em cũng ngại về ở với bố vì bố hiện đang sống với người vợ đầu, ốm đau bệnh tật liên miên và bị vợ cả coi thường đuổi ra khỏi nhà nên không chăm lo được cho hai anh em T.
“Giờ tôi chỉ mong em N.B.T. ổn định tinh thần, ổn định sức khỏe để tìm một công việc phù hợp ở quê nhà Bắc Giang. Tôi cũng ước ao kiếm được 20-30 triệu để cất tạm cái nhà cho hai anh em ở. Nhưng muốn thì muốn vậy, giờ thực sự cũng không biết phải làm thế nào nữa”, anh D. bộc bạch.