Anh không về cùng tháng tư

Một ngày tháng tư, tiếng sét ái tình bất chợt tìm đến với em. Anh đáo để cho rằng đó không phải là rủi ro mà là niềm vui thích tình cờ có được trong đời.

Nhìn vào đôi mắt tươi trẻ và đắm say của anh, em tin. Em đã nín thở khi môi anh chạm vào môi em. Những ngày tháng tư thật hạnh phúc với những chuỗi tin nhắn ngọt ngào, với bài thơ anh vừa viết tặng em.

Có thể anh không tin nhưng em không thể nói khác, rằng đêm nào em cũng nhớ, cũng nghĩ đến anh. Rồi từng đêm cứ lần lượt trôi qua, em không còn nghĩ về anh nhiều như trước nữa. “Chúng ta thôi gặp nhau một thời gian”. Em cho rằng làm như thế sẽ thách thức lòng kiêu hãnh của anh. Anh sẽ chạy đến và ôm em. Nhưng em càng chờ đợi thì anh càng xa em hơn...

Tháng tư đã lại về. Vẫn cái nắng vàng và những cơn gió nồm khó chịu. Nhưng anh không còn tặng hoa loa kèn cho em, như vẫn hẹn. Ở phương xa, anh có những ngày tháng tư đẹp và... có lẽ là hạnh phúc hơn. Khi nhận thiệp báo hỉ, em chỉ muốn khóc. Em không trách anh, không oán trách người đời ấm lạnh. Em chỉ trách mình sao vẫn còn để anh trở về trong những giấc mơ. Và em hiểu, tiếng sét ái tình không phải bao giờ cũng mang lại tình yêu đích thực, một khi ta không tìm cách nuôi dưỡng cảm xúc và tình yêu từ nó.