Trong mưa...
Sài Gòn mưa lớn. Đường phố ngập trong nước. Những chiếc xe máy nối đuôi nhau nhích dần trong dòng nước đen sẫm, rác lềnh bềnh. Không một nụ cười, không một ánh mắt vui.
Ngồi trong xe hơi, hai cha con không bị ướt. Chú lái xe vừa lái vừa run khi bỗng có chiếc xe máy nào đó cố lách lên, nguy cơ va gãy kiếng chiếu hậu. Con đã nhìn thấy mưa thế này biết bao nhiêu lần, dù con an toàn trong xe hơi, vẫn nghe nhạc du dương nhưng sao mỗi lần như thế con lại thấy lòng đong đầy nỗi buồn.
Phía trước có một đám đông ùn lại. Chú tài xế làu bàu, ba nóng ruột nhìn đồng hồ vì tắc đường sẽ làm chậm giờ học tiếng Anh với thầy Jacke. Mỗi giờ thầy đến dạy, ba đều mất 30 USD, dù con có học hay không.
|
Thư từ, bài vở xin gửi về: Chị Rau Thơm, 14 Cách Mạng Tháng Tám, quận 1 - TPHCM.
E-mail: chirauthom@gmail.com |
“Ba, ba, em Ngọc đó ba. Chú Nam để em Ngọc ngã dưới nước kìa ba”. Ba tôi nhíu mày nhìn ra. Phía trước là đèn xanh, chú cảnh sát giao thông vẫy cho xe qua nhanh lối kẹt. “Dừng lại đi ba, đưa em Ngọc lên xe đi ba” - con gào lên. Xe vẫn cứ lăn bánh. Con thấy ba nhìn xuống đôi giày bóng của mình, nhìn người đàn ông đang loay hoay với đống đồ lớn phía sau và cái ghế trẻ em phía trước xe đang đổ kềnh giữa phố với vẻ mặt khó chịu.
Mưa ngoài đường đã ngớt nhưng trong xe con khóc còn hơn mưa. Ba không nói gì. Sao ba có thể lạnh lùng đến thế? Em Ngọc không là con ba nhưng là con của má, là em của con cơ mà. Con giận ba rồi, ba ơi!