Bắt cóc, nỗi ám ảnh lớn nhất
Câu chuyện một phóng viên Anh bị bắt cóc được biệt kích Anh giải cứu hôm 9-9 khiến một nhà báo Afghanistan, hai thường dân và một lính Anh chết, một lần nữa cho thấy những hiểm nguy mà phóng viên tác nghiệp ở Afghanistan là rất lớn
Stephen Farrell, nhà báo mang hai quốc tịch Anh và Ireland làm việc cho nhật báo Mỹ The New York Times (NYT), cùng với Sultan Munadi, một nhà báo Afghanistan làm thông dịch viên cho Farrell, đã bị du kích Taliban bắt cóc trong lúc đi điều tra vụ máy bay NATO oanh kích hai chiếc xe bồn chở xăng bị Taliban cướp làm cho 90 thường dân tử vong.

Taliban từng treo giải thưởng 50.000 USD nếu giết được một nhà báo phương Tây. Ảnh: AFP
Một cuộc giải cứu hai nhà báo kể trên do biệt kích Anh thực hiện đã kết thúc không trọn vẹn. Farrell được cứu thoát nhưng Munadi bị lạc đạn chết. Farrell, 46 tuổi, là phóng viên thứ hai của tờ NYT bị bắt cóc ở
Bạc bẽo
Báo cáo mới nhất của Liên đoàn Nhà báo quốc tế (IFJ) cho biết trong 12 năm qua, đã có khoảng 1.100 nhà báo và nhân viên báo đài bị giết trong khi tác nghiệp tại các điểm nóng trên thế giới. Riêng từ đầu năm đến nay, đã có 52 nhà báo thiệt mạng, theo số liệu của tổ chức International News Safety Institute.
Tất cả những phóng viên dày dạn kinh nghiệm nhất đều có chung một nhận xét: Nghề phóng viên chiến trường giờ đây bạc bẽo hơn bao giờ hết. Cái thời mà phóng viên chiến trường được coi là nhà quan sát trung lập và không phải lính vì vậy không phải là mục tiêu để tấn công đã qua rồi. Ngày nay ở nhiều nước, nhất là các nước Hồi giáo, tình cảm chống phương Tây, cụ thể là chống Mỹ, đang có xu hướng chĩa mũi dùi vào các phóng viên phương Tây.
Thật ra cũng có một lý do khác nữa làm cho tình hình thêm nghiêm trọng. Đó là một số nước phương Tây dùng nhà báo để làm gián điệp cho họ. Hay một số tòa án dùng những bài báo để làm chứng cứ kết tội những tội phạm chiến tranh quốc tế như tòa án quốc tế The Hague chẳng hạn. Chuyện này gây ấn tượng xấu đối với các tín đồ Hồi giáo, nhất là những người ủng hộ Taliban hay Al-Qaeda.
50.000 USD
30 năm trước, việc phóng viên chiến trường nước ngoài bị tấn công rất hiếm khi xảy ra. Nhưng từ thập niên 1980, chuyện du kích hay bọn tội phạm có tổ chức dùng chiến thuật bắt cóc đòi tiền chuộc hay giết phóng viên nước ngoài vì trái hệ tư tưởng ngày càng trở nên phổ biến. Phóng viên chiến trường nổi tiếng Patrick Cockburn là nạn nhân đầu tiên của chiến thuật này khi ông bị bắt cóc ở
Cố tình bắt cóc, thậm chí sát hại phóng viên chiến trường, đã được áp dụng có hệ thống ở Chesnya. Tại đây, các tổ chức tội phạm coi việc bắt cóc nhà báo để đòi tiền chuộc là một nguồn thu nhập đáng kể. Còn Taliban ở
Chiến trường
Nữ nhà báo Mona Mahmood từng làm thông dịch viên và hướng dẫn các nhà báo Mỹ, Anh ở chiến trường Iraq từ năm 2003 đến 2006 chia sẻ: “Đó là một nghề gian khó ngoài sức tưởng tượng. Nó giống như nhảy vào bãi mìn”. Nói chung, nhà báo thông dịch kiêm hướng dẫn tại chỗ nắm cả sinh mạng của đồng nghiệp nước ngoài. Có một lần ở Iraq, chị đã từ chối 50.000 USD mà lực lượng nổi dậy hứa cho nếu chị “bán” nhà báo Mỹ đi theo chị. Vậy mà có ai hiểu thấu cho. Mahmood có một kỷ niệm buồn. Khi kết thúc hợp đồng với một tờ báo Mỹ, chẳng những chị không được thưởng hay nhận được một lời cảm ơn mà còn bị cắt bớt ba ngày lương.
Richard Beeston, Trưởng Ban Quốc tế nhật báo Anh The Times, cũng có cùng một nhận xét của bà Sherwood: “Đúng là mọi chuyện đang trở nên tồi tệ hơn.
Chấp nhận hiểm nguy
Tổ chức Nhà báo không biên giới (RSF) của Pháp đã xếp
Tháng 8 rồi, hai phóng viên của hãng tin AP tháp tùng một đơn vị quân đội Mỹ - một kiểu tác nghiệp được cho là ít rủi ro nhất - đã bị thương vì một quả bom tự tạo gài bên vệ đường. Phóng viên ảnh Emilio Morenatti, một trong hai nhà báo này, phải cắt bỏ một chân.
Phóng viên tự do Anh Stephen Grey, 41 tuổi, từng tác nghiệp ở thủ đô
Grey cho biết chuyện nhảy xuống hào để tránh đạn của hai phía bay như vãi trấu như phóng viên Stephen Farrell là chuyện không hiếm. Nguy hiểm là vậy nhưng theo ông: “Đó là một công việc quan trọng, ai cũng nên làm bởi nó đáng giá. Tôi nghĩ nhà báo cũng giống như người lính. Chúng tôi chấp nhận nguy hiểm”.