Đà Lạt - nét thơ mộng nay còn đâu!

Trở lại Đà Lạt sau nhiều năm, bất giác ngỡ ngàng với sự thay đổi của thành phố sương mù. Xứ sở ngàn hoa bây giờ đã vắng hẳn cái se lạnh của miền phố núi dễ làm hây hây đôi má thiếu nữ.

Du khách vẫn thích mặc áo ấm, choàng khăn, đội mũ len, nhưng đó cũng chỉ là một cách làm duyên của người Sài thành muốn lưu lại trong những bức ảnh chút gì đó của Đà Lạt. Bởi phố núi bây giờ đã không còn lạnh nữa. Người phố núi cũng không mấy người choàng khăn, những em bé Đà Lạt cũng không còn quẩn quanh bên gánh hàng rong của mẹ trong những tấm áo bông dày dễ thương đặc trưng của miền đất lạnh.


Có vẻ như Đà Lạt đang mất dần nét duyên dáng, quyến rũ đặc trưng của xứ sở ngàn thông. Cùng với sự “bê tông hóa” Đà Lạt còn mất dần vẻ thơ mộng ở nhiều yếu tố khác. Chợ Đà Lạt luôn là điểm đến của nhiều du khách khi đặt chân đến thành phố này. Nhưng tham quan một vòng khu chợ nổi tiếng của thành phố vào buổi sáng, khách như thấy một chút hẫng hụt bởi chợ Đà Lạt cũng không khác gì hơn những khu chợ nhếch nhác ở những nơi khác. Cũng rau vụn, nước thải, trái cây úa... đổ bừa ra lề đường không thấy người dọn dẹp. Khu chợ nhếch nhác thật sự đã làm nản lòng du khách muốn ghé tham quan, mua sắm. Những bậc thang dẫn lên con dốc khá thơ mộng ngày nào giờ đầy vết bẩn. Chưa kể, còn có những người ăn xin không trực tiếp chìa tay xin tiền nhưng lại đeo bám du khách theo một hình thức khác.


Cách đây vài năm, chợ Đà Lạt đêm vẫn còn giữ được những nét duyên nhẹ nhàng của phố núi với những gánh chè, gánh ốc nằm duyên dáng ở ven đường gần quảng trường. Hàng quán ven đường bây giờ đã to rộng hơn nhưng gần như vắng hẳn những lời mời chào đon đả, dịu dàng của các bà, các chị. Phố bày hàng lưu niệm cũng thưa thớt. Chỉ có chợ đồ cũ bày bán hàng may mặc là khá ồn ào và xô bồ. Không thiếu những tiếng mặc cả, to tiếng với nhau giữa người bán và người mua khi không thỏa thuận được mỗi món hàng. Nét đẹp phố núi cũng chừng như vơi thêm chút nữa.


Đi dạo quanh hồ Xuân Hương vào buổi tối lại thêm một cảm giác thiếu vắng khi không còn mấy ai hào hứng ngoạn cảnh quanh bờ hồ. Nếu không có những ánh đèn rọi xuống làm lung linh một khoảng hồ đêm thì khách đến đây chỉ có thể nhìn thấy một bờ hồ lềnh bềnh rác. Chợt nhớ đến câu ta thán của một người bạn đã từng nhiều lần đến Đà Lạt công tác mà ngậm ngùi: “Đâu chỉ có hồ Xuân Hương, thác Cam Ly cũng ít người lai vãng vì chính người Đà Lạt còn than phiền rằng thác Cam Ly bây giờ đã bị xem là ống cống của thành phố. Nét đẹp nên thơ đã bỏ Cam Ly đi rất lâu rồi”. Ngay cả Thung lũng Tình yêu bị nhân tạo hóa cũng đã không còn sức hút như trước nữa...


Đà Lạt – vẫn là “xứ sở sương mù” đẹp và thơ mộng trong hình dung của nhiều người. Nhưng, Đà Lạt - còn có một góc nhìn khác khiến lòng người chùng lại...