Giỡn với sắc màu

Gần đây, tôi có quen với họa sĩ Suối Hoa, người vẽ minh họa cho truyện ngắn của Báo Phụ Nữ TPHCM. Trong những lần trò chuyện, chúng tôi chỉ nói chuyện về hội họa. Hơn cả thế, tôi được tận mắt nhìn những bức tranh của chị tại xưởng vẽ

Sắc màu lung linh như ánh sáng. Như cõi mơ. Như cõi thật trong trần gian đầy bụi bặm này. Và nó đã hấp dẫn tôi. Thế giới ấy đã choáng ngợp lấy hồn tôi. Không còn cách nào khác, tôi đã ngồi xuống và vẽ.

Lần đầu tiên vẽ, tâm trạng như thế nào nhỉ? Thú thật, đó là cảm giác của một người sắp lao xuống biển, nhưng lại không biết bơi. Bàng hoàng. Run rẩy. Thậm chí muốn bỏ cuộc. “Vẽ gì đi tôi ơi/ biết vẽ gì khi tâm hồn trống rỗng”. Ma lực của khung vải trắng toát là nó đủ sức khiến cho ta phải chùn tay, phải đắn đo, phải thận trọng. Nhưng rồi, như một sự tự ý thức, tôi phải tự “khuyên nhủ”, “động viên” chính tôi: “Quốc à! Vẽ đi, vẽ chơi thôi mà. Đừng ngại”. Phải vượt qua cái cảm giác “chết người” ấy.

Tôi vẽ lại ký ức của chính mình mà hai mươi năm trước đã hiện hữu trong thơ tôi: “Vẽ giấc ngủ em theo đường cá lội/Cá rong rêu siêu thoát cõi địa đàng/ Anh không thấy gì - chỉ ngoài bóng tối/ Con cá bơi rực rỡ cái đuôi vàng” (Nghĩ về hội họa). Tôi không xác lập một khuynh hướng nào cả. Với một người mù, khi đi, họ đi theo sự chỉ bảo của linh cảm. Nếu đi theo thói quen chỉ là sự tập đi. Tôi vẽ theo sự chỉ bảo của cái “gu” thẩm mỹ mà tôi đang có. Nhờ thế, tôi tin rằng tôi tạo cho tôi một phong cách. Có thể người ta sẽ thích hoặc không. Nhưng điều đó cũng bình thường trong sáng tạo. Thậm chí khi anh vẽ A, nhưng người ta lại nghĩ đến B thì cũng là lẽ tự nhiên. Đừng bận lòng.

Tôi thường vẽ chân dung. Từng đường nét trên gương mặt không chỉ là những đường nét cụ thể mà nó còn phản ánh một tâm trạng. Tôi thường vẽ hoa. Bởi mỗi bông hoa là một số phận người. Tôi thường vẽ phụ nữ khỏa thân. Bởi, phụ nữ - nghĩ cho cùng cũng hình ảnh những bông hoa, những chân dung tiêu biểu nhất cho một kiếp người. Với tôi, đó là những ám ảnh không cùng trong đời sống. Mà đời sống này đáng yêu quá, vậy tại sao ta không tái hiện lại niềm vui ấy bằng những sắc màu rực rỡ nhất?

Có nhiều người hỏi một câu rất “nghiêm túc”, đại loại, anh tự đánh giá tranh mình? Sẽ phát triển sự nghiệp hội họa song hành với sự nghiệp thi ca? Nghe khiếp quá! Thật ra, tôi không biết. Tôi tuổi Kỷ Hợi, tôi tin rằng những người cầm tinh như tôi chỉ thành công trong sự ngẫu hứng. Mọi sắp xếp, toan tính trước một cách chu đáo nhất, hoàn hảo có khi lại là đường vào ngõ cụt. Chẳng dại gì tôi làm như thế. Tôi thích vẽ thì vẽ, lúc nào thích làm thơ thì làm. Chẳng ai bắt buộc cả. Mà trong sự đánh đu với trò chơi sáng tạo, có người được và cũng có người chẳng được gì.

Vẽ trong sự nhọc nhằn. Vẽ trong sự hoan lạc. Như nhảy xuống biển để đến với một bến bờ mới. Cũng có thể sẽ đến. Cũng có thể quay lui. Bỏ cuộc nửa chừng. Điều đó không quan trọng. Được thỏa mãn sự sáng tạo, cảm hứng của chính mình là số phận của người mang cây thập tự giá của nghệ thuật đi qua cõi trần gian này. Hiện nay, tôi và chín họa sĩ khác đang triển lãm tranh Mùa xuân chín tại Bảo tàng Mỹ thuật TPHCM từ ngày 17-12-2008 đến 16-1-2009. Mời các bạn đến xem và cùng bước vào mùa xuân của sắc màu.