Việc xây dựng khu du lịch ở đồi Vọng Cảnh (liên doanh giữa Công ty Du lịch Hương Giang và Vietnam Hotel Project B.V - Hà Lan) đã có nhiều ý kiến phản đối gay gắt. Văn phòng Chính phủ có công văn yêu cầu UBND tỉnh Thừa Thiên - Huế gửi báo cáo giải trình trước ngày 20-2. Ngày 7-2, Chủ tịch UBND tỉnh Thừa Thiên - Huế Nguyễn Xuân Lý ký Công văn số 307 gửi Thủ tướng Chính phủ. Sự thật ra sao?
Phá vỡ cảnh quan
- Công văn gửi Thủ tướng viết: “Sau khi làm lễ “động thổ” (ngày 29-1-2005) chuẩn bị cho công tác triển khai xây dựng khách sạn nói trên đã có một số tờ báo như Tuổi Trẻ, Lao Động, Tiền Phong và Đài Truyền hình Việt Nam (VTV1, VTV3) đã đưa tin với nội dung không đồng tình việc xây dựng khách sạn này, vì sợ phá cảnh quan và ô nhiễm nguồn nước sông Hương”.
Nếu nói sau khi động thổ (29-1) báo chí mới lên tiếng là không đúng sự thật. Từ ngày 10-11 (báo Tiền Phong với bài: Huế: Xây dựng khách sạn, nhà hàng ở đồi Vọng Cảnh - nên chăng?) đến ngày 28-1 (báo Thừa Thiên - Huế với bài: Đừng nói không với đồi Vọng Cảnh; vấn đề là khai thác, tôn tạo nó như thế nào?) đã có cả chục bài báo lên tiếng.
Dư luận lên tiếng “sợ phá cảnh quan”. Không sai. Quần thể di tích cố đô Huế được UNESCO công nhận Di sản Văn hóa thế giới. Mới đây, tại kỳ họp lần thứ 28 ở Tô Châu (Trung Quốc), Ủy ban Di sản thế giới của UNESCO đề nghị chúng ta “lập hồ sơ đệ trình công nhận sông Hương và cảnh quan đôi bờ sông Hương là Di sản Văn hóa thế giới”. Ngày 11-10-1999, Chủ tịch UBND tỉnh Thừa Thiên - Huế lúc bấy giờ là Nguyễn Văn Mễ ký quyết định phê duyệt quy hoạch, có đoạn: “Khu cây xanh rừng phòng hộ, bảo vệ cảnh quan nằm trên đồi núi xã Thủy An, Thủy Bằng, Thủy Biều và dọc phía bên kia sông Hương, gồm: đồi Thiên An, núi Thiên Thọ, đồi Vọng Cảnh, núi Kim Phụng. Tại đây thực hiện các dự án trồng cây, giải tỏa mồ mả để khai thác cảnh đẹp, bảo vệ tiền án của các lăng”. Ngày 3-11-2004, Hội đồng Kiến trúc - Quy hoạch do ông Nguyễn Việt Tiến, Giám đốc Sở Xây dựng Thừa Thiên - Huế, làm chủ tịch, thống nhất đề nghị UBND tỉnh quyết định chuyển vị trí xây dựng sang địa điểm khác phù hợp hơn với lý do: “Đồi Vọng Cảnh có vị trí quan trọng, liên quan đến các yếu tố văn hóa, lịch sử, di sản, bản thân là một danh thắng thuộc khu vực quy hoạch bảo tồn và tôn tạo cảnh quan Tây Nam TP Huế, đã được UBND tỉnh phê duyệt, nằm trong tổng thể danh thắng gồm: sông Hương, lăng Tự Đức, lăng Đồng Khánh, lăng Thiệu Trị. Mặt khác, phương án kiến trúc khách sạn không phù hợp với quyết định phê duyệt quy hoạch, có khả năng phá vỡ cảnh quan thiên nhiên đồi Vọng Cảnh” (Công văn số 696/SXD-KTQH, ngày 9-11-2004 của Sở Xây dựng gửi UBND tỉnh Thừa Thiên - Huế).
Không thể trên pháp luật
- Công văn gửi Thủ tướng ghi: “Về quy hoạch, Sở Xây dựng đã cấp chứng chỉ quy hoạch số 47/2004/CCQH, ngày 16-2-2004 cho công trình xây dựng khách sạn nói trên”.
Nói vậy là không rạch ròi. Điều 3, Sở Xây dựng ghi rõ: “Chứng chỉ quy hoạch này là căn cứ để giao đất và thiết kế công trình và không có giá trị làm chứng cứ về quyền sử dụng đất, đồng thời không thay thế giấy phép xây dựng”. Sau lễ động thổ, ngày 2-2-2005 tại Công văn số 67/SXD-KTQH, Sở Xây dựng gửi UBND tỉnh ngoài việc “một lần nữa kính đề nghị tỉnh xem xét lại việc triển khai xây dựng khu du lịch tại đồi Vọng Cảnh”, còn báo cáo cho UBND tỉnh biết, công trình này còn thiếu một số thủ tục quan trọng như: chưa có quyết định phê duyệt dự án đầu tư; mặt bằng xây dựng chưa tiến hành đền bù, giải tỏa; chưa có giấy phép xây dựng (như quy định của Luật Xây dựng).
- Công văn gửi Thủ tướng ghi: “Về quy mô, công trình khách sạn chỉ chiếm một phần nhỏ diện tích đất trong tổng thể khu vực đồi Vọng Cảnh nói riêng và khu vực vùng đồi núi phía Tây Nam TP Huế nói chung”.
Hơn 7 ha để xây dựng hai dãy khách sạn cao 5 tầng, nhiều nhà cửa làm dịch vụ... còn cho là ít thì biết bao nhiêu mới vừa? Nhưng ở đây không nói diện tích nhiều hay ít mà nói đến việc ông chủ tịch tỉnh vận động nhân dân sống, làm việc theo hiến pháp và pháp luật mà... chừa mình ra. Điều 28 của Luật Di sản văn hóa, mục a, khoản 2 ghi rõ: “Cảnh quan thiên nhiên hoặc địa điểm có sự kết hợp giữa cảnh quan thiên nhiên với công trình kiến trúc có giá trị thẩm mỹ tiêu biểu”, liên quan đến điều 36, khoản 1: “Khi phê duyệt dự án cải tạo, xây dựng các công trình nằm ngoài các khu vực bảo vệ di tích quy định tại điều 32 của luật này mà xét thấy có khả năng ảnh hưởng xấu đến cảnh quan thiên nhiên và môi trường sinh thái của di tích thì phải có ý kiến thẩm định bằng văn bản của cơ quan Nhà nước có thẩm quyền về văn hóa thông tin”. Ngày 3-2-2005, Thứ trưởng Bộ VHTT Trần Chiến Thắng có Công văn số 382/VHTT-DSVH gửi UBND tỉnh Thừa Thiên-Huế, nêu rõ: “Khu vực đồi Vọng Cảnh là một điểm nằm trong không gian quy hoạch của một số di tích. Đây là khu di tích đầu tiên của Việt Nam được UNESCO quyết định đưa vào Danh mục Di sản Văn hóa thế giới... Đề nghị UBND tỉnh Thừa Thiên - Huế cân nhắc kỹ lưỡng dự án xây dựng khu du lịch, đặc biệt là khách sạn cao tầng trên đồi Vọng Cảnh”. Điều này cho thấy chưa tiến hành làm thủ tục trình Bộ VHTT, tỉnh Thừa Thiên - Huế đã cho phép xây dựng khu du lịch ở đồi Vọng Cảnh. Thiển nghĩ, với Nhà nước pháp quyền, làm gì cũng phải bảo đảm mặt pháp lý, không thể đứng trên pháp luật.
Bình luận (0)