Đăng nhập
icon Đăng ký gói bạn đọc VIP E-paper

Anh em

Lam Khanh

Không hiểu vì lý do gì mà cứ mỗi lần bố tôi và bác Hùng gặp nhau, sau một vài câu qua lại thế nào cũng to tiếng với nhau.

Bác Hùng là con cả, kế đến là bố tôi, hai anh em một thời đứng mũi chịu sào, gánh vác cực khổ nuôi các cô chú tôi khôn lớn khi ông bà tôi mất. Thế mà khi mỗi gia đình đều yên bề gia thất, có thể nói là khấm khá thì bố tôi và bác Hùng thường xuyên xảy ra mâu thuẫn. sau một hồi đôi co, bác Hùng như muốn lao vào bố tôi, còn bố tôi mặt đỏ bừng bước ra, gọi bọn tôi lên xe, phóng thẳng về nhà.

Cả các anh chị con bác Hùng và anh em nhà tôi đều đã lớn, học hành giỏi giang. Mỗi năm chỉ mong có dịp cả mấy gia đình đoàn tụ để có thể cùng nhau trò chuyện, chơi đùa. Thế mà cứ gặp mặt, thể nào bố và bác cũng gây sự. Mỗi lần như thế, chúng tôi lấm lét nhìn nhau và thầm thì: “Đừng để ý, hai anh em họ nói nhau chán rồi lại thôi ấy mà!”...

Nhờ thế, dù bố và bác giận nhau, anh em chúng tôi vẫn đối xử với nhau rất bình thường. Vừa rồi, chị Hạnh, con bác, lên tỉnh học, bố đã gọi điện nói với bác: “Anh nói cái Hạnh đến nhà em ở, không phải thuê nhà ở đâu hết!”. Và khi chị Hạnh lên, bố dành ngay cho chị một phòng và chăm lo cho chị còn hơn cả tôi. Mỗi lúc ăn cơm, bố lại nói: “Sắp đến Tết rồi, năm nay bố lại chở cả nhà về quê thăm bác!”. Nghe bố nói thế, chị em chúng tôi lại lén mỉm cười nhìn nhau...

Lên đầu Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.

Thanh toán mua bài thành công

Chọn 1 trong 2 hình thức sau để tặng bạn bè của bạn

  • Tặng bằng link
  • Tặng bạn đọc thành viên
Gia hạn tài khoản bạn đọc VIP

Chọn phương thức thanh toán

Tài khoản bạn đọc VIP sẽ được gia hạn từ  tới

    Chọn phương thức thanh toán

    Chọn một trong số các hình thức sau

    Tôi đồng ý với điều khoản sử dụng và chính sách thanh toán của nld.com.vn

    Thông báo