Nhìn phố Hàng Mã la liệt nhà lầu, ô tô, có cả ô tô đời mới lắc - xụt (Lexus), rôn (Roll Roys), mẹc (Mercedes); xe gắn máy thì PS, SH, Nouvou LX cáu cạnh... nhưng ít người mua. Tàng hình vào một hàng mã đầy rẫy hàng hóa, hai cô hồn trí thức nghe một người phụ nữ mua hàng nói: “Thôi thời đại lạm phát, xăng dầu tăng, mua xe hơi gửi cho các cụ ở dưới đấy, các cụ tốn xăng “nuôi” nó cũng mệt lắm, thôi chị bán cho em cái xe đạp cuộc...”. Ôi, cái mà dân gian nói là lạm phát đâu có lan xuống âm phủ mà cô này nói thế nhỉ. Đúng là dương gian ám ảnh cái nạn lạm phát mất rồi. Nhưng một lúc sau cũng có nhiều người mua, họ muốn đô thị hóa âm phủ. Cô hồn trí thức 1 nói: “Tôi thương ông thi hào Nguyễn Du. Tụi mình đâu cần sơn hào hải vị, xe hơi nhà lầu, chỉ cần sự cảm thông như trong Văn tế thập loại chúng sinh của cụ Nguyễn Du là được...”. Cô hồn trí thức 2: “Dương gian hỏng rồi ông ạ. Hôm qua tôi đến chùa, thấy nhiều vị tai to mặt bự, chắc giàu có lắm, đem cúng những vật phẩm mà tôi không định danh được, chắc nó được nhập cảng. Hình như họ cúng cho chính họ - những cô hồn các đảng đang tồn tại giữa trần gian gian trá...”.
Hai cô hồn trí thức trầm ngâm dạo phố. Hương ngọc lan hồi hôm còn thoang thoảng đâu đây. Trên nhiều góc phố, quá nhiều cô hồn các đảng hạ cấp đang loay hoay kiếm ăn. Trông họ đúng là đồ cô hồn, khuôn mặt tái mét, đôi môi hấp háy như muốn nuốt tuồn tuột mọi thứ. Khuôn mặt họ giống như những vị hồi hôm đem đồ cúng sang trọng ở chùa, nhưng cái khác nhau cơ bản là giàu và nghèo. Cuộc sống vốn đơn giản, người này giàu lên thì người khác nghèo đi - hai cô hồn trí thức triết lý với nhau như vậy. Hãy nhìn kìa, những hộ dân nghèo chỉ cúng cô hồn một ít bỏng, đậu phộng, mía, cóc, ổi... mà lại ít hơn mọi năm nữa chứ. Đúng là cái thời lạm phát, cô hồn các đảng cũng đói theo. Nhìn các cô hồn các đảng hạ cấp giành giựt nhau từng hạt bỏng, hạt đậu phộng, hai cô hồn trí thức buồn bã thăng!
Nhưng thăng đâu có được, các cô hồn các đảng khác tưởng hai cô hồn trí thức “ẵm” được nhiều đồ ăn lắm nên thăng sớm, liền bay theo chặn lại định trấn lột. Sau khi lục lọi khắp người hai vị cô hồn trí thức, một cuộc đối thoại thú vị diễn ra:
- Ta chẳng có chi ngoài Văn tế thập loại chúng sinh của cụ Nguyễn Du- hai cô hồn trí thức nói.
- Thế cái đó có ăn được không - bọn cô hồn các đảng hỏi.
- Ăn được, dành cho phần hồn.
- Không, chúng tôi cần cái gì bỏ vào miệng chứ không cần tâm hồn.
- Thế thì các người đến những khu nhà hàng 5 sao, những khu biệt thự, những lâu đài bóng lộn không bao giờ bị cúp điện dưới kia... Ở đó có đủ thứ các ngươi cần. Ở đó cũng có những người cùng hội cùng thuyền với các ngươi, chỉ khác nhau là cõi âm và cõi dương mà thôi.
Bọn cô hồn hạ đẳng sáng rực mắt, nhìn về phía rực rỡ ánh đèn, định bay thẳng đến đó kiếm chác. Bỗng giọng một vị cô hồn trí thức cất lên:
- Hãy đến đó ăn với người ta, rồi cũng có ngày “bóc lịch” cùng với họ...
Nghe vậy, bọn cô hồn các đảng hạ cấp xanh mắt cô hồn, đồng loạt thăng...
Bình luận (0)