Đừng giữ người muốn ra đi

Tin mới

04/06/2008 23:22

Tôi là một trong những đứa trẻ trưởng thành dưới mái ấm của một gia đình chưa bao giờ có sự ấm áp vì những trận cuồng phong do người cha ngoại tình mang đến. Đọc những dòng tâm sự của chị Thanh Phương (Báo NLĐ ngày 29-5) tôi thật sự chia sẻ cùng nỗi buồn của chị.

Cha tôi là một viên chức làm việc ở thị trấn, còn mẹ là một phụ nữ ít học sống ở nông thôn quanh năm cơ cực nhưng bà một lòng một dạ lo cho chồng con. Mỗi tuần cha về thăm gia đình một lần, mỗi lần về đều gây gổ, hành hạ mẹ bởi vì cha đã có người đàn bà khác. Nhưng mẹ vẫn cam chịu chứ không bao giờ nhắc đến chuyện phải chia tay, vì cũng như chị, mẹ không muốn mang tiếng “con bị cha bỏ”. Nhưng rồi một ngày nọ, cha tôi bỏ cả gia đình về sống hẳn với người phụ nữ kia. Ban đầu, mẹ và chị em chúng tôi đều rất đau buồn. Mẹ càng đau khổ bao nhiêu thì chúng tôi càng yêu mến, ngoan ngoãn nghe lời mẹ bấy nhiêu để an ủi mẹ, để bù lại những đau khổ mất mát do người cha tệ bạc mang lại... Thế rồi, thời cuộc thay đổi, bỗng nhiên cha tôi mất việc, trắng tay và người phụ nữ kia cũng bỏ cha để theo người khác, cha đã quay về cầu xin mẹ tha thứ. Vết thương lòng do cha gây nên quá lớn tưởng chừng không bao giờ xóa được, nhưng với sự bao dung độ lượng, mẹ đã tha thứ cho cha. Và từ đó về sau cha tôi đã tỏ ra ăn năn hối cải, một lòng một mực lo cho gia đình. Có lẽ cha đã biết được đâu là tổ ấm thật sự của mình dù hơi muộn màng.

Nếu anh ấy quyết định chia tay, chị nên chấp nhận sự thật, đừng hy vọng chờ đợi làm gì chị ạ, người ta vẫn thường nói: “Giữ người ở lại, chẳng giữ được người muốn ra đi”. Tuy đau khổ phũ phàng nhưng hy vọng rằng thời gian sẽ là liều thuốc chữa lành mọi vết thương...

Mọi chia sẻ xin gửi về tamtinh@nld.com.vn hoặc trang Lối sống - Báo Người Lao Động 127 Võ Văn Tần, Q.3 - TPHCM.

An Nhiên (Đống Đa, TP Mỹ Tho)
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 

Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất
TIN MỚI