Đăng nhập
icon Đăng ký gói bạn đọc VIP E-paper

Hà Nội cổ

Từ Nguyên Thạch

Trên con đường Lý Nam Đế, nơi tôi ngụ, có những thân cây cổ thụ xù xì lớp vỏ thời gian ước chừng phải vài trăm tuổi. Dưới bóng lá xanh mát của hàng cây, con người cảm thấy nhẹ nhõm và yêu đời hơn. Từ đây tôi đi bộ ra khu phố cổ chỉ vài trăm thước.

Người đi bộ trên vỉa hè nhộn nhịp. Hàng hóa thay đổi theo từng con phố. Tôi có thể vừa nhìn ngắm những chiếc nón lá thanh thoát vừa bắt gặp những chiếc điện thoại di động đời mới nhất. Nhưng hấp dẫn du khách nước ngoài là những chiếc mặt nạ vẽ đủ khuôn mặt nhân vật sân khấu truyền thống của Việt Nam.

Trời chớm vào thu dịu mát. Đi ngang qua các phố Hàng Đào, Hàng Bạc, Hàng Thiếc... tôi như được sống lại với không khí đầu thế kỷ trước, bởi sát ngay bên tôi là những ngôi nhà cổ rêu phong, thấp lè tè thu mình khiêm tốn bên đường. Hầu hết nhà cổ có bề ngang khá hẹp, chừng 2,5 mét đến 3 mét. Mặt trước thường được tận dụng làm cửa hàng buôn bán. Đi sâu vào bên trong, nhà cổ được ngăn ra làm phòng khách, giếng trời... Đó là một không gian vừa đủ để chủ nhân hít thở khí trời, chăm sóc đôi ba cây cảnh, tìm kiếm chút thư giãn sau một ngày bận rộn mưu sinh. Kiến trúc cổ Hà Nội gợi lên một nền văn minh tinh thần, một nếp sống văn hóa gia đình trong những đường nét ấm nóng hơi thở của nhiều thế hệ.

Lang thang hết “Hà Nội 36 phố phường”, ngồi nghỉ chân bên Hồ Gươm, chợt thấy “lòng chàng trót để một tơ vương”... Ấy là lúc tôi đã yêu Hà Nội.

Lên đầu Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.

Thanh toán mua bài thành công

Chọn 1 trong 2 hình thức sau để tặng bạn bè của bạn

  • Tặng bằng link
  • Tặng bạn đọc thành viên
Gia hạn tài khoản bạn đọc VIP

Chọn phương thức thanh toán

Tài khoản bạn đọc VIP sẽ được gia hạn từ  tới

    Chọn phương thức thanh toán

    Chọn một trong số các hình thức sau

    Tôi đồng ý với điều khoản sử dụng và chính sách thanh toán của nld.com.vn

    Thông báo