Đăng nhập
icon Đăng ký gói bạn đọc VIP E-paper

Người son rỗi

Nhu Mì

“Chiều mai phòng mình đi thăm chị K. vừa mới sinh! Mọi người tranh thủ sắp xếp thời gian để đi nhé!”. Chị thủ quỹ vừa nhận được tin từ trưởng phòng, vội thông báo. Có vài tiếng xì xào, bàn tán rồi im bặt

Hết giờ, chị hỏi thêm lần nữa, có người dửng dưng như không nghe thấy. Có người đợi chị hỏi đến mới lắc đầu, trả lời ậm ừ: “Thông cảm! Ngày mai bận việc rồi!”.

Phòng có 10 người. Hết 6 người đã có gia đình, con cái đề huề. Trong 4 tên còn son rỗi, có chị. Chị vốn là người kỹ tính, chu đáo, sống rất tình cảm nên nhận lãnh trách nhiệm giữ tiền quỹ của cả phòng để chi tiêu cho các tiết mục vui chơi, sinh nhật hoặc những việc đại sự (sinh, tử...). Vì thế, hễ có chuyện gì, chị bao giờ cũng là người khởi xướng rồi tính toán việc quà cáp và chị cũng là người luôn luôn có mặt ở nơi xảy ra sự việc.

Tôi là người son rỗi chơi thân với chị nhất và cũng giúp chị gánh vác phần nào công việc tưởng nhỏ nhưng không hề nhỏ này. Mỗi lần ăn chơi thì không nói làm gì, nhưng đến khi có người đau bệnh, sinh nở hay gia đình ai đó có chuyện hậu sự thì lúc đó hầu như chỉ có tôi và chị đi thăm, viếng. Các anh (chị) khác bao giờ cũng bảo: “Chúng tôi về phải lo cho gia đình, các bạn còn son rỗi mà!”. Tất nhiên, chị hiểu sự bận rộn của những người đã có tổ ấm nhỏ. Chị nào nề hà chi việc đi lại thăm hỏi ấy. Vì đó không những là trách nhiệm của một đồng nghiệp, là lễ nghĩa của phòng mà còn thể hiện sự quan tâm, tấm lòng, tình cảm giữa con người với nhau.

Nhưng cũng vì thế mà chị buồn. Chị cứ hỏi tôi: “Sao mọi người lại thờ ơ thế em?”. Rồi chị tự lý giải: Có lẽ guồng quay của cuộc sống khiến họ tự cảm thấy mình lúc nào cũng bận rộn quá mức cần thiết nên mới như vậy. Nếu họ không có thành ý thì có lẽ họ sẽ bận rộn suốt đời thôi em ạ! Hình như chị nói đúng. Người đang viện lý do này, lý do kia để dần tự tay cắt đứt những mối quan hệ quanh mình mà không hề hay biết. Người ta đang ngày một bỏ quên sự quan tâm ân cần dành cho nhau. Và người ta cũng đang dần hình thành tính ỷ lại, thói quen đùn đẩy trách nhiệm khi thấy ai đó đã có thể gánh vác.

Chiều mai, chị và tôi lại sẽ lóc cóc vào bệnh viện. Mỗi lần như thế chị lại đùa: “Em xem, chị em mình sưu tập được bao nhiêu địa chỉ bệnh viện trong TP. Mai này lỡ có chuyện gì, khỏi phải chạy đôn chạy đáo”. Thì chị là người son rỗi, nghĩa là chưa có một gia đình nhỏ. Nhưng có lẽ các đồng nghiệp không biết (hay vờ như không biết) chị có một gia đình lớn, trong đó có ba mẹ già, mắt mờ tay yếu, mỗi chiều cứ ngóng con về chờ một bữa cơm.

Lên đầu Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.

Thanh toán mua bài thành công

Chọn 1 trong 2 hình thức sau để tặng bạn bè của bạn

  • Tặng bằng link
  • Tặng bạn đọc thành viên
Gia hạn tài khoản bạn đọc VIP

Chọn phương thức thanh toán

Tài khoản bạn đọc VIP sẽ được gia hạn từ  tới

    Chọn phương thức thanh toán

    Chọn một trong số các hình thức sau

    Tôi đồng ý với điều khoản sử dụng và chính sách thanh toán của nld.com.vn

    Thông báo