Tin mới

09/06/2008 22:32

Bên lề một ngã tư trên đường Pasteur, trong lúc chờ đèn xanh, tôi chợt thấy một người đàn ông nằm sấp xuống đất, hai chân vắt qua lưng, hai tay gấp xuống bám vào lề đường, mắt nhắm nghiền.

Trước mặt anh là một túi ni lông trong đó có vài đồng bạc lẻ. Đây chắc hẳn là một người đàn ông dị tật, không thể sống bằng sức lao động của chính mình. Bao người đi đường đang dừng xe chờ đèn xanh, nhìn anh ta đầy tò mò và thương xót nhưng chẳng ai hảo tâm đặt vào túi của anh ít đồng tiền lẻ. Tôi chạnh lòng, định bụng sẽ chạy xe đến chỗ anh nằm rồi rút ví... Thế nhưng, khi đèn xanh sáng lên, tiếng còi xe inh ỏi thúc giục phía sau khiến tôi không thể dừng xe. Tôi - cũng như bao người khác - lần lượt lướt xe qua chỗ người đàn ông đáng thương ấy.

Tôi không dám ngoái lại nhìn và cũng không thể quay xe lại vì tôi đang đi trên con đường một chiều, hơn nữa tôi cũng đang vội đến cơ quan dự cuộc họp quan trọng. Tôi vẫn tiếp tục chạy xe nhưng trong lòng trào lên nỗi ân hận. Tôi đã vô tình trước một số phận tật nguyền cần được giúp đỡ hay tôi đã không dũng cảm vượt qua được một vài trở ngại nhỏ để làm một việc giúp tôi thanh thản hơn? Và bao nhiêu người khác nữa, tại sao có thể thờ ơ trước một hoàn cảnh đáng thương đến thế? Những câu hỏi ấy cùng hình ảnh người đàn ông tội nghiệp nơi ngã tư cứ ám ảnh khiến tôi day dứt mãi. Tôi chỉ thầm mong ngày mai có thể gặp lại anh để chia sẻ cùng anh chút ít nỗi vất vả, dù chỉ bằng vài đồng bạc lẻ...

Vương Linh
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 

Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất
TIN CÙNG MỤC
XEM
TIN MỚI