Tin mới

07/06/2008 00:04

Ngồi trong phòng ngủ của cha mẹ, tôi nghe câu chuyện của họ về ngân quỹ gia đình và các hóa đơn tính tiền. Dù mới 7 tuổi, nhưng tôi biết rằng gia đình tôi nghèo.

Lúc đó, cha tôi đứng bên cạnh tủ quần áo, mắt nhìn xấp hóa đơn. Ông mặc chiếc quần jeans bạc phếch, áo thun và đi đôi giày vải dính đầy cỏ. Mẹ tôi ủi quần áo trên giường. Cuộc trò chuyện của cha mẹ tôi vẫn tiếp tục và cha tôi đến ngồi bên cạnh tôi. Và rồi, sinh nhật tôi cũng được cha mẹ đề cập. Tôi nói chen vào: “Cha, con đáng giá bao nhiêu?”. “Để cha xem”. Ông thở dài bối rối và cẩn thận cất chiếc đồng hồ đeo tay vào tủ quần áo. “Khoảng một triệu đồng”.

Hy vọng trong tôi vụt tắt ngúm. Một triệu đồng! Vì tôi, cha tôi phải chạy chiếc xe cũ kỹ, ăn trưa ở nhà và tự đóng lại đế đôi giày thay vì mua giày mới. Tôi cúi gằm mặt xuống và lê bước vào bếp. Tôi lấy xuống từ kệ bếp ống tiền tiết kiệm đang cất giữ bảy đồng tiền của riêng tôi. Tôi bật nắp ống đựng tiền bằng cao su ra và đổ tiền vào bàn tay. Tôi vẫn thường chơi với những đồng tiền này một mình. Mỗi lần như thế, tôi lại cảm thấy khoan khoái dễ chịu vì biết rằng chúng đang ở trong đó.

Tôi không để ý cha mẹ có thay đổi đề tài nói chuyện lúc tôi quay lại hay chưa. Tôi giật mạnh áo cha tôi, không chịu giá một triệu đồng. Tôi sụt sịt vì tủi thân: “Đây. Chắc là cái này sẽ giúp trả tiền cho con”. “Cái gì?”, cha tôi lúng túng nhìn tôi. Cuối cùng, gương mặt đầm đìa nước mắt của tôi đã khiến ông phải chú ý. Cha tôi quỳ xuống và kéo tôi sát vào người ông. “Không phải con giá một triệu đâu, mà con đáng giá muôn muôn triệu cơ. Và nếu đó là số tiền cha phải trả để có con, cha sẽ làm ngay. Bây giờ con lau mặt và đem cất ống tiền đi”.

Tôi vẫn thường nhớ về kỷ niệm đó và cảm thấy ấm lòng. Khi ấy, đối với cha, tôi là vô giá. Còn lúc này đây, đối với tôi, ông là vô giá.

HOÀI VY (Theo The Price of a Child)
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 

Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất
TIN MỚI