Ngày 26-11, đóng vai một người đi khám bệnh tôi chạy xe chầm chậm đến cổng bệnh viện (BV), còn đang cân nhắc xem gửi xe ở đâu thì có 2 người với bộ dạng như lái xe ôm nhào ra từ phía góc đường Nguyễn Thông – Phạm Đình Toái. Không cần biết tôi đi đâu, người có vóc dáng cao gầy liền chào mời: “Chị đến phòng mạch khám cho nhanh”. Thấy tôi còn lưỡng lự, anh bên cạnh nói thêm vào: “Hôm nay khám bảo hiểm y tế (BHYT), chờ cả ngày cũng chưa đến lượt chị đâu”.
“Cò” áp tải đến tận phòng mạch
Để tìm hiểu sự việc, tôi thăm dò thử: “Bác sĩ khám phòng mạch có làm tại BV Da Liễu không?”. Hai người đồng thanh trả lời: “Tụi tôi sẽ đưa chị đến khám chỗ bác sĩ trưởng khoa khám bệnh của BV Da Liễu. Hôm nay bác sĩ này không có giờ khám trong BV nên khám ở nhà”. Khi tôi đồng ý, người cao gầy chỉ tôi đi thẳng đường Nguyễn Thông đến số 79 sẽ thấy phòng mạch bác sĩ Nguyên. Chỉ đường rồi nhưng một “cò” vẫn chạy xe bám theo tôi. Gần đến nơi, thấy tôi còn chần chừ "cò" chỉ tay vào phòng mạch và ra dấu cho tôi đi vào đó. Đợi đến lúc tôi vào hẳn “cò” mới rồ xe phóng vút đi. Tại điểm khám bệnh này, trước tôi, có 4 người đang chờ khám. Họ cho biết cũng đến đây theo lời hướng dẫn của những người đứng trước cổng BV Da Liễu.
Sau khi đến phòng mạch bác sĩ Nguyên, chúng tôi quay lại gặp những “cò” yêu cầu khám bệnh chỗ nào có bác sĩ nữ. Lần này, họ hướng dẫn đến khám tại phòng mạch bác sĩ Trần Thị Ngọc Nữ, địa chỉ 81A Ngô Thời Nhiệm. Nhìn vào kính chiếu hậu tôi cũng thấy có một “cò” chạy xe Max tím bám theo. Khi đến nơi tên này ra dấu cho người ngồi giữ xe trước phòng mạch, ngụ ý tôi là bệnh nhân do anh ta giới thiệu đến. Sau đó người chạy xe Max tím không quay lại đường cũ mà chạy thẳng như không hề liên can gì.
Thuốc gói sẵn cho mọi loại bệnh
Phòng mạch bác sĩ Nữ nằm chung với nhà thuốc Bảo Hoàng. Sau khi có 2 người khám xong thì đến lượt tôi. Bác sĩ nhìn mặt tôi và nói rằng tôi bị mụn cám. Một phút sau bác sĩ đưa tôi toa thuốc và yêu cầu: “Ra phía trước (tức quầy thuốc) để thanh toán”. Tôi cầm toa ra quầy bán thuốc, phát thuốc cho tôi là 2 phụ nữ, người đứng quầy thuốc Bảo Hoàng trên 20 tuổi và người còn lại khoảng 40 tuổi. Chị đứng quầy lấy trong tủ ra 5 loại thuốc, trong đó có 2 loại thuốc được gói sẵn trong bọc ni lông màu cam và màu xanh không có tên và không có vỉ, kèm 2 lọ thuốc bôi mặt. Trước đó tôi thấy có mấy bệnh nhân đã được phát những bọc thuốc như tôi. Dường như ai vào đây, bất kể bệnh gì cũng được bán chung loại thuốc này. Tuy nhiên, chi phí khám lại chênh lệch theo mức độ nguy hiểm của bệnh. Tôi chỉ bị mụn cám nên giá thuốc rẻ nhất là 170.000 đồng, những người khác mặt nhiều mụn hơn hoặc có triệu chứng dị ứng, nổi mề đay phải trả tiền thuốc khoảng 400.000 – 500.000 đồng. Trước khi ra về, bệnh nhân đều được dặn nếu uống hết thuốc mà bệnh không khỏi thì nên đến tái khám. Tôi nhìn vào toa thuốc để đối chiếu những loại thuốc mới vừa được bán nhưng chỉ đọc được một tên thuốc Minocin mà loại thuốc này lại không có trong bọc thuốc trị giá 170.000 đồng của tôi.
Kê toa một đằng, bán thuốc một nẻo
Sau khi đến khám tại 2 phòng mạch của bác sĩ Nguyên và bác sĩ Nữ, tôi đến BV Da Liễu xác minh có phải đây là những bác sĩ đang làm tại BV như lời hướng dẫn của các “cò” hay không. Tại đây, ông Huỳnh Ngọc Thạch, Trưởng Phòng Nhân sự BV Da Liễu, khẳng định bác sĩ Nguyên không phải là bác sĩ của BV, giả mạo là trưởng khoa khám bệnh. Còn bác sĩ Ngọc Nữ trước đây có làm việc tại BV Da Liễu nhưng đã nghỉ hưu cách đây 3 năm, hiện không còn liên quan gì đến BV.
Ngày 1-12, tôi đem toa thuốc và những loại thuốc được bán đến gặp bác sĩ Nguyễn Đức An, Chánh Thanh tra Sở Y tế TPHCM. Sau khi xem qua những loại thuốc, bác sĩ An cho biết hai lọ nước thoa mặt là lưu huỳnh đã bị cấm bán ở các nhà thuốc (chỉ lưu hành nội bộ dành cho bác sĩ da liễu). Những loại thuốc được kê trong toa là thuốc ngoại, đắt tiền nhưng họ không bán đúng thuốc mà chỉ bán thuốc VN, tổng giá trị chỉ khoảng 47.000 đồng. Ngoài ra họ còn tự ý bán thêm thuốc khác để bệnh nhân phải trả thêm tiền, trong toa chỉ có 5 loại kể cả 2 lọ nước lưu huỳnh nhưng nhà thuốc bán đến 6 loại. Tất cả chỉ là những loại thuốc kháng sinh, nhuận gan, vitamin thông thường, không phải là thuốc đặc trị, ai mắc bệnh gì cũng có thể uống được. Bác sĩ An cho biết thuốc Minocin trong toa được thay thế bằng thuốc Doxat 100 rẻ hơn rất nhiều, còn những loại thuốc khác trong toa đều không tìm thấy mà thay vào đó là vitamin C, vitamin E và 2 gói thuốc không vỉ. Thế là có đi mới biết:Nghe "cò" quảng cáo bác sĩ của BV, sự thật chẳng dính dáng, rõ là bất minh; thầy thuốc thì bất kể bệnh tình, chỉ biết kê toa, hốt tiền, kể cả thuốc cấm lưu hành, rõ là bất lương.