Đăng nhập
icon Đăng ký gói bạn đọc VIP E-paper

Cổ tích về con trâu

Bút Chì

Hai Lúa bạn tôi là phó chủ tịch huyện ở miền Tây, một bữa nọ lặn lội lên Sài Gòn thăm bạn. Lâu ngày gặp lại, tôi muốn đãi bạn một bữa ra trò nên liệt kê danh sách hàng chục địa điểm ăn uống sang trọng, từ quán tây đến quán tàu.

Nhưng nghe xong, Hai Lúa lắc đầu: “Thú thật với ông, đổ đường mấy trăm cây số lên đây cũng chỉ vì thèm mấy miếng thịt trâu luộc chấm cơm mẻ. Lâu lắm rồi không được ăn. Nghe nói Sài Gòn có thịt trâu nhập từ Ấn Độ...”.

Thế là tôi dẫn bạn tới một quán thịt trâu nổi tiếng bên bờ sông Sài Gòn có đủ các món, từ trâu luộc đến nấu cà ri, nướng vỉ, nướng sả ớt, hấp chao, xào lá cách, om nước dừa, xào hành, kho tiêu, lúc lắc, tái chanh, trộn gỏi... Để tỏ thịnh tình với bạn, tôi gọi một lúc 4-5 món. Thức ăn dọn lên ê hề, rượu thuốc bưng ra nguyên một hũ. Tôi cao hứng rót đầy ly: “Dzô”. Hai cái ly chạm nhau kêu “cốp”, sau đó là một tiếng “kh... à...” đầy cảm hứng. Nhưng kìa, Hai Lúa bỗng buông đũa, giận dữ: “Đồ lừa đảo!”. Tôi giật mình. Chẳng lẽ thằng bạn mới uống 1 ly đã xỉn? “Này, có chuyện gì vậy?”- tôi vỗ vai Hai Lúa. “Thịt này mà bảo là thịt trâu hả? Toàn là thịt bò giả trâu”. Rồi Hai Lúa chụp lấy hũ rượu, rót uống liên tục 3 ly. Tôi luýnh quýnh: “Nói nghe coi, có chuyện gì vậy?”.

Mắt Hai Lúa chợt đỏ hoe, không biết vì rượu hay vì hắn khóc: “Ông biết không, cả huyện tôi bây giờ chỉ còn 6 con trâu, trong đó có 1 con bị bệnh sắp chết. Huyện bên cạnh cũng vậy. Cả tỉnh tôi hiện còn chưa tới 50 con. Các tỉnh khác cũng vậy”. Tôi ngớ người: “Trời đất! Sao ít vậy? Rồi bà con làm nông lấy gì mà cày bừa?”. “Đàn trâu đã bị xả thịt, luộc chấm cơm mẻ hết rồi. Giờ ai có tiền thì thuê máy cày, ai không có tiền thì... làm trâu kéo cày”.

Miếng thịt... giả trâu nghẹn ngang cổ tôi. Thảo nào, có một dạo, về miền Tây, chỗ nào cũng thấy treo bảng “đặc sản thịt trâu luộc chấm cơm mẻ”. Như đoán được ý tôi, Hai Lúa lắc đầu: “Bây giờ về dưới đó, thấy treo bảng như vậy, ông đừng có tin. Toàn treo đầu trâu, bán... thịt bò không thôi”. Tôi lặng người. Không ngờ, chỉ vì một món khoái khẩu của con người mà đã đẩy con trâu - con vật đi cùng nền văn minh lúa nước 4.000 năm của dân tộc vào đường tuyệt duyệt. Đau hơn là khi không còn trâu nữa thì người nông dân lại phải kéo cày thay trâu.

Vậy là bữa nhậu “thịt trâu cơm mẻ” không thành. Hai đứa tôi đành về nhà nướng mực lai rai với bia hơi. Đang “chén anh, chén tôi” hàn huyên tâm sự, chợt đứa con nhỏ học lớp 2 của tôi cầm quyển truyện ê a: “Ngày xửa, ngày xưa, có một con vật có 4 chân, màu đen, có 2 cái sừng... tên nó là con trâu. Ba ơi, con trâu có giống con voi không? Hay là nó giống con lợn lòi trong chương trình Thế giới đó đây”? Bọn tôi chỉ còn biết nhìn nhau, thở dài...

Lên đầu Top

Bạn cần đăng nhập để thực hiện chức năng này!

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.

Thanh toán mua bài thành công

Chọn 1 trong 2 hình thức sau để tặng bạn bè của bạn

  • Tặng bằng link
  • Tặng bạn đọc thành viên
Gia hạn tài khoản bạn đọc VIP

Chọn phương thức thanh toán

Tài khoản bạn đọc VIP sẽ được gia hạn từ  tới

    Chọn phương thức thanh toán

    Chọn một trong số các hình thức sau

    Tôi đồng ý với điều khoản sử dụng và chính sách thanh toán của nld.com.vn

    Thông báo