1. Năm ấy, quê mình bị hạn nặng. Làng ở gần sông mà trâu bò cũng gầy rộc đi vì không đủ nước để uống. Cánh đồng làng mênh mông, khô khốc tịnh không thấy một chút màu xanh nào. Ngay cả loài cỏ cú mà mẹ vẫn bảo là loài cây không thể chết cũng tàn lụi vì nắng. Và dĩ nhiên là đói. Cả làng đều không đủ cơm ăn. Có những ngày, bữa ăn của cả nhà chỉ độc mỗi nồi cháo trắng nghi ngút khói. Nồi cháo trắng bệch, lều bều mấy cọng hành mẹ thêm vào cho dễ ăn. Nhìn chúng con xì xụp bên nồi cháo, đôi mắt mẹ buồn hơn, sâu hơn. Có nhiều đêm, giữa những giấc ngủ chập chờn vì đói, con vẫn thấy mẹ chong đèn ngồi thở dài. Con biết mẹ mong mưa. Mưa, cây cối sẽ tốt tươi, vạn vật sẽ hồi sinh trở lại, vườn hành nhà mình chắc chắn sẽ xanh hơn... Nhưng mẹ đã không đợi được đến ngày trời mưa. Ngày mẹ bỏ chúng con ra đi, trời bỗng đổ mưa tầm tã. Ào ạt. Xối xả. Chóng vánh. Vườn hành nhà mình không hề xanh hơn như con nghĩ. Năm ấy, con 17 tuổi. Lần đầu tiên trong đời, mưa dội vào lòng con một kỷ niệm buồn...
2. Con nhận giấy báo trúng tuyển vào đại học cũng vào một ngày trời mưa. Mưa dầm dề. Cầm tờ giấy báo có dấu son đỏ chói, con đội mưa chạy ào ngay về nhà, quên mất chiếc xe đạp cọc cạch đã gắn bó với con suốt mấy năm trời. Nhưng nhà vắng hoe, chỉ có tiếng gió rít ù ù qua khe cửa. Trên bàn thờ, khuôn mặt mẹ vẫn gầy, đôi mắt hiền từ vẫn còn chưa hết nỗi buồn. “Gắng học cho bằng người ta, sau này đỡ khổ con ạ. Mẹ chỉ mong đủ sức để lo cho con vào được đại học là mẹ mãn nguyện rồi”, ngày xưa mẹ thường bảo con như vậy mỗi lúc con ham chơi chẳng chịu học bài. Vậy mà... tờ giấy vuột khỏi tay con, xoay vòng, xoay vòng rồi rơi xuống đất.
3. Con vào đại học. Xứ Huế đã bao mùa mưa rơi. Có những buổi chiều đứng trên tầng bốn của giảng đường ngắm thành phố nhạt nhòa trong mưa, tự nhiên con thấy mình cô độc. Quê mình chắc cũng đang vào mùa mưa. Chậm rãi lật từng trang sổ tay từ ngày mới đặt chân đến Huế, những câu thơ của ai đó hiện ra trước mắt: “Trời mưa ở Huế sao buồn thế. Cứ kéo dài ra đến mấy ngày”.
Con lớn lên từng ngày. Nỗi đau chìm sâu trong ký ức. Nỗi đau không hề nhỏ đi. Bốn năm miệt mài trên ghế giảng đường, rồi ra trường, rồi đi làm, mải mê trong cuộc mưu sinh. Biết bao nhiêu ngày mưa rơi. Biết bao lần con ngồi ngắm mưa, và lại nhớ lời mẹ dặn năm nào: “Đừng rụt rè, con trai ạ, hãy ngẩng đầu lên mà sống kiêu hãnh với đời”. Lại thêm một ngày mưa không hẹn trước...
Bình luận (0)