Suyễn nghề nghiệp chiếm khoảng 15% suyễn ở người đang độ tuổi lao động, nhưng chỉ có 1/4 số công nhân mắc suyễn nghề nghiệp được phát hiện. Công nhân làm các việc trong lò bánh, chế biến thực phẩm, ngành lâm nghiệp, hóa chất, nhựa, cao su, kim khí, hàn, bột giặt, dệt, điện, sản xuất đồ điện tử, làm ở các kho chứa hàng, bồi bàn, người làm vệ sinh, thợ sơn, làm trong ngành nha và kỹ thuật viên các phòng xét nghiệm... dễ bị suyễn nghề nghiệp nhất.
Những chất gây suyễn
Có đến 400 chất được ghi nhận gây suyễn nghề nghiệp. Thông thường nhất là isocyanates có trong sơn, bột mì, bụi của các loại hạt (gạo, cà phê, hạt điều,...), các chất chuẩn bị trước khi dán dính, latex, thú vật, aldehydes và bụi gỗ. Bất kể nguyên nhân gì, suyễn nghề nghiệp có những triệu chứng là những đợt ho, khò khè, nặng ngực và khó thở, có thể xảy ra ngay tức khắc sau khi tiếp xúc, nhưng cũng đôi khi chỉ xuất hiện vài giờ sau khi phơi nhiễm. Có khi ban ngày tiếp xúc nhưng ban đêm mới có triệu chứng nên người lao động ít nghĩ rằng nguyên nhân chính ở nơi làm việc. Các dấu hiệu khác có thể là viêm mũi (hắt hơi, chảy mũi) hoặc viêm kết mạc (ngứa và viêm đỏ mắt). Điều rất quan trọng là viêm mũi dị ứng có thể là dấu hiệu của suyễn nghề nghiệp sẽ phát sinh 12 tháng sau đó. Bệnh suyễn phát sinh do bị kích thích kéo dài dẫn đến viêm đường thở, nên có đặc điểm là đường thở trở nên nhạy cảm và phản ứng quá mức. Về lâu dài, do bệnh suyễn nghề nghiệp, công nhân có thể bị mất việc, hoặc nếu được làm việc thì cũng làm những việc có kỹ năng thấp hơn nên thu nhập cũng bị giảm, gây ảnh hưởng đến đời sống của họ.
Phòng tránh ra sao?
Bệnh suyễn nghề nghiệp gây ra ảnh hưởng lên sức khỏe và kinh tế lâu dài. Trong vài trường hợp, bệnh suyễn nghề nghiệp có thể gây tử vong. Tuy nhiên, suyễn nghề nghiệp có thể phòng ngừa được. Trước tiên, chủ cơ sở phải đánh giá các chất hóa học trong xí nghiệp và nguy cơ khi phơi nhiễm với chúng. Ở Singapore, tất cả các nơi làm việc đều phải khai báo các chất dễ bị phơi nhiễm và phải được giảm thiểu bằng cách loại trừ hay thay thế các chất độc hại. Nếu không thể thay thế thì các biện pháp kiểm soát phơi nhiễm tại nguồn phải được áp dụng. Các dụng cụ bảo vệ đường hô hấp làm giảm được tần suất bệnh suyễn nghề nghiệp nhưng không thể phòng ngừa hoàn toàn. Khi mang dụng cụ này, chủ cơ sở phải bảo đảm dùng đúng loại, đeo vừa vặn, công nhân hiểu cách đeo, cách tháo ra và biết khi nào phải thay cái mới.
Điều rất quan trọng là công nhân phải được thông báo về các nguyên nhân gây bệnh suyễn nghề nghiệp. Tình trạng bệnh sẽ được cải thiện nếu bệnh nhân được sớm rút ra khỏi nơi phơi nhiễm có chất đã gây suyễn. Những công nhân vẫn làm ở nơi đã gây ra bệnh suyễn thì khó lòng cải thiện, bệnh sẽ ngày càng nặng, dẫn đến tình trạng bệnh kinh niên và không còn hồi phục được. Những công nhân còn chức năng hô hấp bình thường, mới vừa có triệu chứng và được bố trí nơi làm việc khác sẽ được cải thiện tốt hơn.
|
Bệnh nhân suyễn cần thay đổi chỗ làm Vì khởi phát âm thầm nên bệnh suyễn nghề nghiệp thường bị chẩn đoán nhầm là viêm phế quản hoặc bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính nên không được điều trị thích hợp. Theo hướng dẫn xử trí suyễn toàn cầu 2006 của Tổ chức Y tế Thế giới, việc chẩn đoán suyễn nghề nghiệp đòi hỏi nhiều bước. Các biện pháp chẩn đoán phải dựa trên việc đánh giá và theo dõi chức năng hô hấp bằng hô hấp ký hay lưu lượng đỉnh kế do các chuyên gia trong lĩnh vực này xác định. Việc xử trí bệnh suyễn nghề nghiệp cũng như bệnh suyễn thông thường và đòi hỏi bệnh nhân phải thay đổi việc làm. |
Bình luận (0)