Và rồi, sau vài đợt va đập mạnh vào nhau đau điếng người, T.B.N và P.N.S đã không kiềm chế được sự khó chịu, bực dọc. Họ chửi mắng, xô đẩy nhau, cùng rơi xuống biển nhưng vẫn không ngừng đánh nhau.
Màn quyết đấu chưa phân thắng bại, nóng ruột cho chú, anh T.T.N – cháu của T.B.N- liền nhảy xuống, hợp sức với T.B.N nhấn đầu S. xuống nước. Không thể cùng lúc chống cự với hai người, S. đuối sức nên bị uống nhiều nước trong cơn sợ hãi đến tột cùng. Rất may, những người bạn thuyền đã dùng thúng và dây thừng kéo cả ba lên.
Được can ngăn, hai chú cháu T.B.N tiếp tục công việc kéo lưới, riêng S. không thể nuốt trôi được cơn giận bèn đi vào cabin lấy dao, tiến về phía T.B.N.
Nghe tiếng la, anh T.B.N kịp thời tránh được nhát dao S. đâm, cùng lúc T.T.N nhào đến đấm vào mặt S. nên bị S. đâm liên tiếp vào bụng và ngực, máu tuôn xối xả.
Để cứu T.T.N, mọi người phải dong thuyền vào bờ, bỏ ngang cuộc đánh bắt, nhưng đã quá muộn...
HĐXX cấp sơ thẩm nhận định, chỉ vì một mâu thuẫn nhỏ trong cuộc sống, bị cáo đã hung hãn dùng dao đâm chết người, cần có mức hình phạt thật nghiêm khắc. Tuy nhiên, phía bị hại cũng có phần lỗi, HĐXX tuyên phạt P.N.S 17 năm tù về tội giết người.
Cho rằng mức án quá nặng, vả lại do bị hại tích cực cùng T.B.N nhấn nước lại nhào đến đấm khiến S. bị ức chế nên hành động thiếu suy nghĩ, vì vậy S. làm đơn kháng cáo xin giảm nhẹ hình phạt.
Ngược lại, gia đình bị hại kháng cáo đề nghị tăng hình phạt vì bị cáo quyết tâm phạm tội tới cùng khi đâm liên tiếp 3 nhát dao tước đi sinh mạng của T.T.N.
Tại phiên tòa phúc thẩm, S. trình bày sau khi đâm anh T.B.N không thành, bị cáo đã đứng lại, không có hành động gì khác. Nhưng vì anh T.T.N xông đến đánh trước nên bị cáo mới đâm. Trước sự việc đã rồi, “bị cáo chỉ còn biết xin lỗi gia đình bị hại, cầu mong sự tha thứ của họ. Giá như lúc đó tôi biết kiềm chế thì sự việc đau lòng đã không xảy ra”.
Ngập ngừng hồi lâu trước ý kiến rút kháng cáo của cha anh T.T.N do cảm thông với hoàn cảnh của gia đình bị cáo, S. sụt sùi: “ Tôi biết mình gây nên tội lớn nhưng quả thật gia đình tôi quá nghèo, cả nhà chỉ có nghề đi biển, đến mùa biển động coi như không đủ ăn nên dành dụm, vay mượn nhiều nơi gia đình tôi cũng chỉ mới bồi thường được 2 triệu đồng. Còn lại số tiền 31 triệu đồng, tôi không biết phải tính sao...”.
Nghe S. nói, cha của anh T.T.N thở dài cho biết họ không muốn làm khó dễ gì S. vì cùng nghèo khó như nhau nhưng quả thật chi phí mai táng họ phải vay mượn đến bây giờ vẫn chưa thể trả nổi...
Cuối cùng, HĐXX cấp phúc thẩm bác kháng cáo của bị cáo vì án sơ thẩm đã xem xét tất cả các tình tiết giảm nhẹ. S. nặng nề rời phòng xử trong ánh mắt thẫn thờ của người thân và tiếng thở dài của gia đình bị hại.
Số tiền bồi thường tòa đã tuyên buộc nhưng xem ra cả hai bên gia đình đều chưa thể tìm ra cách giải quyết thỏa đáng khi gia đình bị hại mỗi tháng vẫn phải còng lưng trả lãi tiền vay mà gia đình bị cáo chẳng có gì để có thể thi hành án...
Bình luận (0)