Trong lúc ba vùi đầu vào công việc viết lách, mẹ cặm cụi với mảnh vườn hoa trái rau củ, ở lớp học mới, trong mắt thầy cô, tôi trở thành một học trò ngỗ ngược, cá biệt lúc nào chẳng hay. Và cũng ở lớp học này, tôi gặp em, cô bé có đôi mắt huyền, người con gái đầu tiên làm rung động trái tim tôi.
Em sinh ra trong một gia đình gia giáo. Đôi mắt thánh thiện, gương mặt bầu bĩnh, thông minh, đôi môi tươi tắn, mái tóc đuôi gà hung hung và làn da trắng xanh, nhiều lần nơi góc lớp, tôi ngẩn ngơ trộm nhìn em. Đôi lần, em khẽ cười khi chạm ánh mắt tôi.
Có những buổi chiều em ngẩn ngơ nhìn những nhành phượng, bằng lăng, điệp vàng ai cài trong giỏ xe mà không hề biết rằng người đó là tôi. Có chút năng khiếu vẽ, trong sổ tay, tôi phác thảo đầy hình em, đặc biệt nhấn vào đôi mắt huyền dịu dàng, trong sáng.
Biết em thích ánh sáng của đom đóm, tôi cùng bọn đệ tử suốt đêm lùng bắt được mười mấy con thả vào bình rồi sáng mai tôi lại đi học sớm bỏ vào ngăn bàn em. Nhìn thấy ánh mắt rạng rỡ của em khi trông thấy chúng, tôi hồi hộp vui mừng như chính mình đang gặp điều may mắn.
Ở quê được hai năm, ba lại đưa mẹ con tôi vào Nam. Tôi vội vã ra đi, mang theo mối tình đầu chưa ngỏ.
Nhiều năm trôi qua, nhờ chút thông minh, nhanh nhạy, quyết đoán và cả liều lĩnh nữa, tôi có trong tay những gì mà nhiều người mơ ước, danh vọng, tiền tài trong giới kinh doanh và cả những cô gái vây quanh.
Nhưng trong sâu thẳm lòng mình, chưa lúc nào tôi nguôi quên em. Qua một người bạn cũ, tôi biết em vẫn một mình đi về mặc dù có nhiều người theo đuổi và em đang rất buồn vì vừa mất một người thân. Tôi tạm dừng mọi công việc, bay ra Bắc, tìm gặp em. Và cũng từng ấy năm, lần đầu tiên tôi kể cho em nghe chuyện tình đơn phương, xa xứ của mình. Em lặng lẽ chối từ, tôi âm thầm nhận về nỗi buồn không lý do của em...
Không lâu sau, em vào Nam công tác gần một tháng. Đón em ở sân bay và cùng em rong ruổi trên những con phố Sài Gòn, những vùng ngoại ô và sông nước Nam Bộ là những ngày hạnh phúc nhất đời tôi.
Ngày cuối cùng, khi tôi nắm tay em nói lời yêu và nói rằng muốn chở che em suốt cuộc đời, em đã để yên đôi tay bé nhỏ trong tay tôi.
Khi ngồi viết những dòng này, chỉ còn hai tuần nữa là tôi sẽ đưa em, mắt huyền bé nhỏ của tôi vào thành phố tôi đang ở.