Khi người bệnh tiểu đường bị loét nặng ở bàn chân, các bác sĩ thường phải tiến hành phẫu thuật cắt cụt chi ở dưới đầu gối (gọi là phương pháp BKA), nghĩa là toàn bộ chân dưới bị tháo rời ra. Còn một phương pháp khác, gọi là phẫu thuật cắt bỏ khối xương bàn chân (TMA), chỉ có thể loại bỏ được phần trước của bàn chân có vết loét này.
Vấn đề là phương pháp phẫu thuật TMA không phải lúc nào cũng thành công, do đó nhiều bác sĩ đã quyết định tiến hành phương pháp phẫu thuật BKA. Cho tới bây giờ, các bác sĩ vẫn không có cách nào xác định được bệnh nhân tiểu đường bị loét chân nào chỉ cần phẫu thuật cắt bỏ một phần bàn chân.
Các nhà nghiên cứu thuộc Bệnh viện St Paul ở Vancouver, British Columbia, đã nghiên cứu khoảng 20 bệnh nhân mắc bệnh tiểu đường đã phẫu thuật cắt bỏ một phần bàn chân và khoảng 20 bệnh nhân khác không thành công trong phương pháp này.
Kết quả nghiên cứu cho thấy những bệnh nhân nào kiểm soát được lượng đường trong máu (đường huyết) tốt hơn thường có tỉ lệ thành công cao hơn khi phẫu thuật cắt bỏ một phần bàn chân.
Kiểm soát đường huyết được đo bằng một xét nghiệm mới có tên gọi là HbA1c. Xét nghiệm này cho biết lượng đường huyết trung bình của một người ba tháng trước đây. Hiệp hội Tiểu đường Mỹ cho biết các bệnh nhân tiểu đường nên cố gắng để lượng đường huyết dưới 7%.
Các nhà nghiên cứu nhận thấy lượng đường huyết của những bệnh nhân tiểu đường nào ở mức 7% hoặc thấp hơn thường có tỉ lệ thành công cao hơn khi phẫu thuật cắt bỏ một phần bàn chân.
Bác sĩ Alastair Younger thuộc bệnh viện trên cho biết: "Khi lượng glucoza trong máu lớn hơn 10%, thì phương pháp TMA khó mà thành công". Như vậy xét nghiệm này sẽ cho phép xác định chính xác hơn những bệnh nhân tiểu đường nào có thể thành công với phương pháp TMA.
Các tác giả công trình nghiên cứu trên đi đến kết luận: ''Những phát hiện này sẽ làm giảm số người phải cắt cụt chi hơn so với trước".