Tôi và nữ nhà văn trẻ

Tin mới

09/12/2011 11:00

(NLĐO) - Tôi may mắn sinh ra trong một gia đình nho giáo và có truyền thống văn chương. Lúc sinh thời, ông ngoại tôi là một cây bút nổi tiếng của làng văn và có nhiều tác phẩm đã được phát hành rộng rãi trong cả nước. Nhắc đến bút danh của ông ngoại, hầu như ai cũng biết. Khi ông qua đời, đại diện phía nhà sách đã đến tìm mẹ tôi để xin tái bản sách của ông, vì mẹ tôi có sổ thừa kế.

Tôi thật không ngờ tác phẩm của ông ngoại lại có những giá trị để đời như vậy. Nghĩ mình là “con nhà nòi” nên tôi cũng muốn thử sức bằng ngòi bút. Tôi tập tễnh viết tạp văn rồi đến truyện ngắn nhưng xem ra tôi không có năng khiếu về văn chương. Sự đời không phải cứ hễ muốn là được nên tôi liên tục gặp thất bại, những đứa con tinh thần của tôi không được duyệt như mong muốn. Tôi chán nản và từ bỏ ý định.
 
Em vô tư không biết tôi hết sức xấu hổ về tính đố kỵ của mình
Ảnh minh họa
 
Thời gian đó, có một cô gái trẻ tìm đến gặp tôi. Không hiểu ai đã nói cho cô biết về tiếng tăm của ông ngoại tôi mà cô biết cả việc sách của ông đươc tái bản nên ngỏ ý nhờ tôi giới thiệu bản thảo của cô cho mấy người làm sách, hy vọng có cơ hội được in.
 
Tôi  ngạc nhiên bởi cô còn quá trẻ, vả lại tôi cũng muốn xem thử xem trình độ viết lách của cô như thế nào mà can đảm tìm đến đây nhờ vả nên bảo cô đưa bản thảo cho tôi và hứa sẽ chuyển đến tay nhà xuất bản. Cô tin tưởng nên đã giao hết cho tôi (2 bộ) rồi về.
 
Tôi đọc thấy giọng văn rất hay, nội dung cũng tốt nhưng tôi đã không đưa nó cho bên nhà sách mặc dù gặp họ rất nhiều lần. (Có lẽ tôi hơi đố kỵ vì trước kia tôi cũng từng viết truyện dài nhờ họ duyệt nhưng không đạt. Vì vậy tôi không muốn họ biết đến những bản thảo mà tôi đang giữ.)
 
Hai tháng sau, cô gái quay lại. Tôi bảo với cô ta là bên nhà xuất bản đã xem nhưng chê văn lủng củng nên trả lại. Vậy mà cô ta vẫn rối rít cám ơn. Nhìn cô lầm lũi ôm tập bản thảo ra về với gương mặt thất vọng, tôi cũng có một chút xốn xang nhưng rồi vẫn lắc đầu cho qua.
 
Ba năm sau, tôi tình cờ gặp lại cô gái đó trong nhà sách. Định làm ngơ đi luôn nhưng không ngờ cô kịp nhận ra tôi. Cô mừng rỡ kéo tay tôi báo tin vui “Chị ơi, cuối cùng em cũng đã thành công. Truyện em được in rồi. Em đã viết được hơn mười tác phẩm, tất cả đều được xuất bản hết”.
 
Vừa nói cô ta vừa kéo tay tôi đến kệ sách, chỉ cho tôi thấy những quyển truyện do cô viết (trong số đó có hai tác phẩm mà cô từng nhờ tôi giới thiệu nhưng tôi đã lờ đi).
 
Không để ý đến vẻ mặt sượng sùng của tôi, cô ta bảo nhất định sẽ đem sách đến tặng tôi và mời tôi đi ăn một bữa gọi là để chia vui cùng cô.
 
Lần gặp đó khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi cảm thấy hổ thẹn vì sự xấu xa và ích kỷ của mình ngày ấy. Cô gái trẻ đó quả đúng là có năng khiếu bẩm sinh về văn chương. Được học hành đàng hoàng nên cô đủ điều kiện để phát huy tài nghệ của mình. Lòng kiên nhẫn và niềm đam mê của cô thật đáng ngưỡng mộ. Chỉ tại cô xui xẻo gặp người có bụng dạ hẹp hòi như tôi nên mới phải chờ đợi khá lâu. Nếu như tôi nhiệt tình giúp đỡ, có lẽ cô ấy đã được in sách từ thời ấy chứ không phải đợi đến bây giờ.
 
Tôi ém nhẹm tài năng của cô chỉ vì sự nhỏ nhen, vì lòng ganh tị. Nhưng cuối cùng cô vẫn thành công. Đây là bài học rất đáng giá cho tôi, giúp tôi tự thay đổi và hoàn thiện để trở thành người tốt. Chuyện đáng xấu hổ này, tôi thật sự không dám nói ra…
 
Thật không còn mặt mũi nào để đón nhận tấm lòng của cô ta. Nhưng bây giờ tôi đã suy nghĩ khác nên thâm tâm tôi luôn mong cô sẽ được thành công và nổi tiếng như ông tôi vậy. Cô ấy xứng đáng vì cô ấy thật sự có trí tưởng tượng phong phú và năng khiếu văn chương tuyệt vời, cộng với niềm đam mê và một nghị lực rất đáng nể...
Nguyễn Ngọc Phụng (Quận 9)
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 

Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất