Tin mới

29/12/2012 22:07

Không thể nhầm lẫn vào đâu được. Tấm lưng ấy em đã nhìn biết bao nhiêu lần. Và đâu chỉ có vậy.

Rất nhiều lần anh đã cười khi nghe em bảo là em yêu anh trước hết là vì anh có một tấm lưng khiến người khác chỉ muốn úp mặt vào đấy để ngửi mùi mồ hôi; để cảm nhận sự ấm áp, tin cậy... Thế mà giờ đây, phía sau tấm lưng ấy lại có một phụ nữ khác. Người ấy hình như cũng có thói quen úp mặt vào tấm lưng vững chãi của anh để tận hưởng cảm giác ngọt ngào của tình yêu, của sự có nhau...

Em thật là lẩn thẩn phải không anh? Chỉ vì hôm qua tình cờ trông thấy anh đi với người ta mà đêm về em không ngủ được và nghĩ ngợi biết bao chuyện cũ của chúng mình. Ngày đó, em đã quá vội vàng khi từ bỏ anh, khi ghen tuông vớ vẩn vì thấy anh chở sau lưng một người con gái khác. Em chẳng cần hỏi rõ đó là ai, chẳng cần biết phía sau lưng anh có thể là bạn bè, có thể là em gái, có thể là họ hàng...
 
Với em, cái chỗ ngồi ấy như chiếc ngai vàng của một vị nữ chúa mà không ai có thể ngồi vào đấy... Em đã sai lầm khi không cho anh cơ hội nào để giải thích vì sao hôm ấy có một phụ nữ ngồi ở phía sau xe, vì sao anh trễ hẹn mà không một lời nhắn gửi...

Năm năm sau khi tình yêu đổ vỡ, em mới nhận ra trong cuộc đời này có biết bao chuyện mà đâu phải lúc nào người ta cũng có thể giải thích một cách rạch ròi. Hơn nữa, em đã từng không cho anh cơ hội để giải thích rạch ròi, vì thế mà em mất anh. Chỉ khi biết chắc chắn rằng anh sẽ không bao giờ quay lại, em mới nhận ra sai lầm của mình. Em đã tự mình vứt bỏ những yêu thương mà anh đã dành cho em suốt những năm tháng có nhau...

Bây giờ thì em hối tiếc. Nhưng em chẳng có cơ hội để được ngồi phía sau tấm lưng ấy nữa rồi. Có những điều mà khi mất đi, người ta mới thấy mình đã dại khờ, phải không anh?

Thảo Quyên
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất