Tản mạn vầng thơ

Tin mới

31/01/2014 19:53

Tản mạn vầng thơ

Cả một trời nhan sắc

                                     NGUYỄN THÁI DƯƠNG

Nắng trĩu xuống, ngỡ trời như rực chín

Con đường trưa dọa dẫm nước da trần

Em, áo khoác… thùng thình như áo khín (*)

Thương chưa kìa, điệu bộ một giai nhân!

 

Anh vốn biết phụ nữ là nhan sắc

Cứ lung linh trong mỗi bận đi, về

Từ bữa nọ anh thấy mình… đau mắt

Ngơ ngác nhìn, ai cũng… vải xiêm che.

 

Là ai vậy, chẳng biết là ai nữa

Cái cô kia, lại cô kỉa, cô gì?

Khẩu trang bịt kín đầu, không chỗ hở

Đến gái Hồi ắt hẳn phải sinh nghi!

 

Hỡi cô nhỏ, xưa, dài chân trắng muốt

Ngồi trên xe, bộ đầm ngắn như là…

Thời nắng đổ, bỗng từ eo xuống gót

Váy-hai-tầng như tấm bạt  trùm da.

 

Sài Gòn ạ, đâu môi hường mắt ướt

Nụ em cười thắp biếc ánh nhìn nghiêng

Mắt anh đuối trước dòng xe chảy ngược

Khẩu trang kia ẩn núp mấy đồng tiền?

 

Anh chẳng biết ngón nào khoe chiếc nhẫn

Đôi găng vàng giấu biệt búp tay ngoan

Anh tội nghiệp đôi chân hồng lãng mạn

Ngủ mê man trong chiếc khố điệu đàng.

 

Biết chẳng thể làm nên nghìn bóng mát

Ngăn giùm em vạt nắng lúc trưa về

Anh đành ngó cả một trời nhan sắc

Chịu lao tù trong chốn… phục trang kia.

 

 (*) như  chữ  áo bính: áo mượn của người khác

 

Minh họa : ĐỖ HOÀNG TƯỜNG

Minh họa : ĐỖ HOÀNG TƯỜNG

 

Mùa Xuân hờ hững

                               P.N. THƯỜNG ĐOAN

Anh biết nói như mưa

lời mát dịu

mùa cằn khô nứt khép cuối chiều

 

trời chợt lạnh giữa ngày

trời chợt nóng ban đêm

giấc mơ mở rồi lại khóa

anh như chiếc lá

bằng chứng không lời cho bản tình ca

 

sự ngọt ngào một chút rồi qua

như mùa Xuân trở về hờ hững

chậm chạp khui buồn vui

chậm chạp vỗ về

 

anh nói yêu khi nắng chỉ còn vệt mỏng

vắt qua mắt men say bềnh bồng

em ủ giấc ngủ bằng cơn mưa thổi ngược

mùi đàn ông hóa gió

tạnh như giông.

 

Hồn anh buổi ấy

                         TRẦN THÚC HOÀNG

Thét lên muôn thuở tình yêu

Gào lên đừng dối những điều trong tim

Trao cho nhau một  ánh nhìn

Ngàn năm trai gái vẫn tìm hội Lim

Tình ca kia vẫn ngọt lành

Mình đây ta đấy đi tìm mà chi

Mùa Xuân ai hát câu gì

Trong em xao xuyến thầm thì lời yêu

Là khi nhìn khói lam chiều

Lưng ong trong nắng yêu kiều thoáng qua

Là khi nhớ mẹ thương cha

Vin câu lục bát mái nhà trăng soi

Hồn anh buổi ấy đầy vơi

Gửi về em cả một trời tương tư…

 

Mùa quên

                               LÊ MINH QUỐC

Em rằng: “nhật ký em đâu?”

rằng thưa, con chữ té nhào xuống sông

 

vớt lên lại thấy dáng hồng

thướt tha váy mỏng phiêu bồng gió mây

 

rằng thưa: “nhật ký hôm nay”

vẫn da thịt nọ đọa đày hương sen

 

chữ chìm bóng chữ mùa quên

ngày trong hiện tại lụa mềm gối chăn

 

cắn tình ê ẩm dấu răng

soi gương lưu dấu vĩnh hằng ngàn sau

 

em rằng: “nhật ký em đâu?”

rằng thưa, mây trắng dạt dào thiên di…

 

Quê nhà

                  CHU NGUYÊN THẢO

Quê nhà là chỗ nắng lên

chỗ mưa rớt hột chỗ đêm tối về

chỗ em lùa nghé qua khe

lùa thương qua nhớ lùa se qua lòng…

 

quê nhà mấy bận tri âm

mấy phen tri kỷ mấy lần ly bôi

quê nhà không nhớ thì thôi

nhớ là muốn chạy một hơi về liền.

 

Mùa Xuân trong veo

                            TRẦN HỮU DŨNG

Mùa Xuân

Tỏa hương thơm từ cây nguyệt quế

Mang vẻ sáng của làn da cô gái dậy thì

 

Mặt trời nhảy múa trong giấc mơ người mù

Đôi khi tiếng chim gọi bầy

Thảng thốt rớt xuống từ trời cao

 

Đám tiền vàng bạc đốt xuống gửi cho người đã chết

Căn phòng ấm áp buổi sum vầy gia đình

Từng gương mặt hân hoan

Tỏa sáng.

 

Cuối năm,

Về quê nghe gió

                                        TẦN HOÀI DẠ VŨ

Nửa khuya thức giấc quê nhà

Bóng trăng như thể bóng ta bên trời

Thân là cát bụi muôn nơi

Chuyện trăm năm giống chuyện người phút giây

May ra còn chút hồn này

Bay theo ngọn gió một ngày quạnh hiu

Sông xưa có bóng mây chiều

Cũng trôi cùng với trăm điều thực hư

Về đây gió bụi tạ từ

Về đây nghe tiếng thiên thu gọi về.

 

Tản mạn vầng thơ

 

Mây và người

                                              ĐOÀN VỊ THƯỢNG

Mây ơi, mây vốn… phù vân thế

Một chớp mắt thôi đã rã rồi

Một chớp mắt thôi mây đâu nữa

Làm sao che nổi phận con người?

 

Tôi tan tôi tụ như sinh - tử

Cũng như người vậy cứ luân hồi

Nhìn lên còn thấy mây tôi đó

Ngó xuống con người đã biệt hơi

 

Khi gió vô minh còn thổi mãi

Tôi, người còn nhịp bước song đôi

Nhưng hội trần gian người thấm mệt

Tôi còn chưa dứt cuộc rong chơi…

 

Không đề

                                          KIỀU ĐÌNH MINH

Sao không gần hơn một chút

Để hờn với dỗi quắt quay

Sao không xa hơn một chút

Để thương với nhớ đêm ngày

 

Sao không trẻ hơn một chút

Để còn say đắm ngất ngây

Sao không già hơn một chút

Cho nhau nương tựa vài giây…

 

Thôi đừng trách thời đểnh đoảng

Làm rơi cả mối tình đầu

Thôi đừng tìm về dĩ vãng

Để mình mãi vẫn còn nhau.

 

Về

                                     VŨ TRỌNG QUANG    (Tặng X)

Ngày mới hoa nở mới

tuổi chiều đang ngoại biên

con đường đang sắp tới

buồn vui lẽ an nhiên

 

Bước chân đến giới hạn

năm tháng chừng gang tay

giao mùa chim hót chạm

đôi cánh mãi đường bay

 

Chầm chậm mở trang Xuân

dấu ấn mình in bóng

chăm chút những thiết thân

gấp lại còn vương vấn

 

Đổi thay lòng mong muốn

chia xa vẫn bùi ngùi

tay vẫy tay tay nắm

về thôi thôi về thôi.

 

Ngày gió mang em đi

                                               NGUYỄN THỊ ANH ĐÀO

Chiều Sài Gòn nhớ biển

Hoang miền gió không còn bước chân quen

Không ai lay ngược sóng

Những gốc cây trơ khốc nhìn lên trời xa thẳm.

 

Mơ ngày gió mang em đi

Cỏ dại kết chùm nỗi buồn phố thị

Vết chân chim vẽ trên mặt người

Mẹ vá bao nhiêu mùa Xuân bằng nỗi nhớ?

 

Thanh thản một vòng tay gió

Có ai hắt bóng mình lên vách

Nỗi cô đơn trống ngực dội về

Tê tái cánh hoa hồng rã buồn thẫm đỏ.

 

Em bước qua tuổi ba mươi

Nước mắt cạn ngày thốc nắng

Đám mây không ngừng bay

Mang em tìm chân sóng

Nơi có mạn thuyền bao dung?

 

Lý giải ngày hôm nay đã khác ngày hôm qua khác cả tình yêu anh chờ đợi

Dốc cạn trái tim buổi chiều tựa vào vai, hôn vào mắt gió

Biển đan tơ nhện lên trời

Nụ hôn nhòa mây khói

Mơ ngày gió mang em về

Nơi bậc cửa trái tim anh…

 

Lời gió

                                          NGUYỄN ĐÔNG NHẬT

Biển rơi giọng hát không lời

hỏi ngàn năm, tiếng cuộc đời có - không

Xưa - sau, cuối nẻo lệ mòn

long lanh đọng ý vui tròn nỗi đau.

 

Dịu dàng

                                            DƯƠNG XUÂN ĐỊNH

Vào thăm chợ hoa ngày Tết

Mai hăm bốn cánh chói chang

Bên hoa Xuân tôi bỗng nhớ

Đến mai năm cánh dịu dàng.

 

Trà Cúc

                                                       PHAN TRUNG THÀNH

Cúc trắng phấn rườm quanh tách cũ

Người thưa tạnh búp mạch ly đầy

Dăm bảy bông trôi ngày lẻ rét

Mà hương ròng rã cánh quên bay…

 

Vòm tre nâu

                                                  NGUYỄN LƯƠNG HIỆU

Lúc cong đòn gánh rung vàng

Hoàng hôn cong xuống dịu dàng vai em

Thôn xa rạo rực ánh đèn

Vòm tre nâu thẳm mắc lên trăng liềm.

 

Vòng tre nâu đứng lặng im

Anh ngơ ngẩn giữa trăng liềm và em.

Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất