Cuộc thi "Tôi yêu thành phố của tôi": 18 năm thương nhớ thành phố nghĩa tình

(NLĐO) - Tôi tin rằng nhiều năm sau nữa, bản sắc hào sảng, nghĩa tình của thành phố mang tên Bác sẽ vẫn vẹn nguyên.

18 năm không quá dài so với lịch sử một thành phố, nhưng đủ để một người xa quê như tôi kịp xem TPHCM là quê hương thứ hai. Nơi đây đón tôi từ những ngày còn nhiều bỡ ngỡ, cho tôi cơ hội học tập, làm việc, trải nghiệm và lớn lên cùng những đổi thay từng ngày của thành phố.

Tôi vẫn còn nhớ như in mùa hè năm 2008, cô gái trẻ là tôi ngày ấy quyết định rời mảnh đất Bình Thuận cũ, nay thuộc Lâm Đồng, mang theo chiếc balo trĩu nặng những ước mơ giản dị của tuổi đôi mươi với khát khao thay đổi số phận.

Cuộc sống nơi đô thị phồn hoa chưa bao giờ dễ dàng với những người tay trắng. Những năm tháng vừa học vừa làm ở Trường Cao đẳng Phát thanh - Truyền hình II là quãng thời gian tôi phải làm nhiều công việc để tự nuôi mình. Tôi từng làm công nhân, phục vụ quán ăn, phát tờ rơi dưới nắng gắt. Mỗi công việc để lại một bài học, giúp tôi hiểu hơn giá trị của lao động và sự bền bỉ nơi đô thị lớn.

Cuộc thi "Tôi yêu thành phố của tôi": 18 năm thương nhớ thành phố nghĩa tình - Ảnh 1.

Tôi và một góc bờ sông Sài Gòn thuộc phường Thủ Thiêm (quận 2 cũ) năm 2015

Cuộc thi "Tôi yêu thành phố của tôi": 18 năm thương nhớ thành phố nghĩa tình - Ảnh 2.

Hình ảnh một góc bờ sông Sài Gòn, phường Thủ Thiêm được tôi ghi lại vào năm 2025

Rồi như một mối duyên lành định sẵn, nghề báo đã chọn tôi. Từ công việc ấy, tôi được nhìn, được cảm nhận và được kể lại câu chuyện chuyển mình của thành phố này bằng tất cả tình yêu, sự gắn bó của mình.

Ngoảnh đi ngoảnh lại, tôi đã lặng lẽ chứng kiến thành phố này đổi thay từng ngày. Từ những con đường loang lổ thưa thớt bóng người và những dãy nhà thấp bé nép mình bên sông, giờ đây đã là những tòa cao ốc kiêu hãnh vươn mình san sát. Đô thị phát triển, con người thay đổi và công nghệ cũng cuộn chảy không ngừng. Thành phố này giống như một cơ thể sống, luôn chuyển mình và tràn đầy năng lượng.

Là một người đam mê viết chữ và cầm máy ảnh, tôi tự thấy mình may mắn khi được làm người chép sử bằng hình ảnh, lưu giữ từng khoảnh khắc đổi thay qua từng khung hình và từng bài viết. Có những góc phố hôm nay còn thân thuộc, sớm mai thức dậy đã mang một dáng vẻ hoàn toàn khác.

Và chính sự thay đổi nhanh chóng ấy khiến tôi càng thêm trân quý từng lát cắt nhỏ nhoi của cuộc sống nơi đây. Nhìn lại bức ảnh chụp lưu niệm tại góc phường Thủ Thiêm, quận 2 cũ vào năm 2015, cảm giác thật mộc mạc, tĩnh lặng. Để rồi đúng mười năm sau, năm 2025, cũng tại góc máy đó, tất cả đã khoác lên mình sự hiện đại, nguy nga đến ngỡ ngàng, tôi mới thấy mình may mắn biết bao khi được đồng hành cùng dòng chảy thời gian của thành phố.

Cuộc thi "Tôi yêu thành phố của tôi": 18 năm thương nhớ thành phố nghĩa tình - Ảnh 3.

Tôi (áo đỏ) tiếp nhận trái cây từ chở từ Vĩnh Long lên TPHCM, rồi cùng bạn bè gửi đến bếp ăn dã chiến

Nhưng nếu TPHCM chỉ có những công trình hào nhoáng hay nhịp sống hối hả, có lẽ nó đã không làm người ta thương đến vậy. Thành phố này đẹp nhất, lung linh nhất chính là ở những khoảng lặng đầy ắp tình người, đặc biệt là trong những năm tháng gian khó nhất. Làm sao tôi có thể quên được những ngày đại dịch COVID-19 bùng phát dữ dội, khi thành phố oằn mình trở thành tâm dịch lớn nhất cả nước. Những con đường thênh thang bỗng vắng lặng đến rợn người, những khu phố bị phong tỏa nghiêm ngặt và nỗi lo âu bao trùm lên từng mái nhà.

Nhưng chính trong những ngày tháng ấy, thứ ánh sáng lấp lánh của tình người lại rực rỡ hơn bao giờ hết khi người thành phố sẵn sàng nhường cơm sẻ áo, san sẻ nhau từ bó rau xanh, túi gạo nghĩa tình. Từ những lời kêu gọi trên mạng xã hội, nhiều nhóm thiện nguyện nhanh chóng được hình thành. Những người chưa từng quen biết đã kết nối với nhau, cùng san sẻ khó khăn bằng tình đồng bào trong những ngày thành phố gian khó.

Tôi vẫn nhớ ngày nhóm hỗ trợ Bà Hạt được thành lập chỉ trong một giờ sau lời kêu gọi mộc mạc. Hàng chục người chưa từng quen biết đã nhanh chóng kết nối, chung tay đưa nhu yếu phẩm đến những hoàn cảnh đang cần giúp đỡ.

18 năm, TPHCM đã cho tôi một công việc, một mái ấm, và hơn cả là một tâm hồn biết rung động trước tình người. Thành phố vẫn cứ bao dung, vẫn cứ dịu dàng ôm ấp những cuộc đời tha hương như thế, để mỗi khi hoàng hôn buông xuống, ta lại thấy lòng mình bình yên lạ kỳ giữa lòng phố thị thân thương.

Và có lẽ, một trong những dấu ấn đáng nhớ nhất cuộc đời tôi là được tham gia vào đội hình diễu hành kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Được khoác lên mình bộ trang phục màu cỏ úa thuộc Khối Cựu Thanh niên xung phong giải phóng, bước đi trong không khí trang nghiêm và tự hào, tôi cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết tinh thần đoàn kết và lòng yêu nước của người dân Việt Nam.

Cuộc thi "Tôi yêu thành phố của tôi": 18 năm thương nhớ thành phố nghĩa tình - Ảnh 4.

Tôi cùng đồng đội tham gia diễu hành nhân kỷ niệm 50 năm Ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước

Từng bước chân đều đặn, từng lá cờ tung bay, từng ánh mắt rạng ngời, tất cả như hòa quyện thành một sức mạnh tinh thần to lớn. Khoảnh khắc ấy không chỉ là một sự kiện, mà còn là niềm tự hào, là lời nhắc nhở về lịch sử, về sự hy sinh của bao thế hệ đi trước. Và tôi, một người trẻ đang sống trong thời bình, càng ý thức hơn về trách nhiệm của mình đối với thành phố, với đất nước.

Tôi tin rằng nhiều năm sau nữa, bản sắc hào sảng, nghĩa tình của thành phố mang tên Bác sẽ vẫn vẹn nguyên, như một giá trị bền vững, như một món quà quý giá dành cho tất cả những ai đã, đang và sẽ chọn nơi đây làm quê hương.