Đầu năm xuất ngoại... xem bói!
Thành thông lệ, đầu năm mới nhiều người dân TP Lào Cai, giáp cửa khẩu Hà Khẩu (VN- Trung Quốc) lại xuất ngoại xem bói
Hầu hết các thầy bói tại Hà Khẩu không có điện thờ, không hương khói nghi ngút hoặc tìm cách tạo ra sự huyền bí như thường thấy trong phim ảnh. Cách làm của họ đơn giản, đồ nghề chỉ có quẻ bói, la bàn, hà đồ âm dương, tiền xu, sách tra cứu. Nói theo một cách nào đó, họ là những “thầy bói vỉa hè”, bói cho người địa phương và khách du lịch ngay trên những con phố buôn bán “nửa Hoa, nửa Việt” tại huyện Hà Khẩu, Vân Nam (Trung Quốc).Thầy Hoa “phán” người Việt.- Mùng 6 Tết, dân buôn chợ Cốc Lếu bắt đầu rục rịch mở cửa “lấy ngày”. Từ sáng sớm chị Thu Hồng đã nhờ người nhà ra mở hàng. Sau đó, chị cùng với mấy đồng nghiệp buôn bán của mình xuất ngoại đầu năm. Việc này đã thành thông lệ của người dân TP Lào Cai bởi cuộc sống của họ mang tính đặc thù của vùng biên giới. Vì vậy, cũng dễ hiểu khi họ tìm đến các thầy người Hoa.
Chị Thu Hồng, năm nay 43 tuổi, có chồng, 2 con. Nhờ làm ăn buôn bán thuận lợi nên gia đình chị cũng có đồng ra đồng vào. Lần này chị muốn “thỉnh” thầy xem năm Đinh Hợi này, công việc làm ăn của chị sẽ thế nào? Từ cửa khẩu, cả nhóm đã tiến về khu phố Quảng Ninh thuộc huyện Hà Khẩu, Vân Nam. Khu phố này nổi tiếng có nhiều vụ trộm cắp vặt. Gần cuối đường có 3 hàng bói ghi nhì nhằng bằng chữa Hoa nhưng không quên mấy dòng quảng cáo tiếng Việt “bốc thăm xem bói”. Khi được hỏi, một phiên dịch ngồi cùng thầy bói ra giá “8 nhân dân tệ (tệ) cho một lần xem tay”. Cả nhóm tách ra vài người chọn một thầy, ngồi đợi đến lượt mình. Cầm tay chị Thu Hồng nhìn ngắm một lúc, thầy phán một tràng bằng tiếng Hoa. Chị phiên dịch nhìn vào mắt chị Hồng nói dứt khoát: “Nhà chị có tiền nhưng không có hạnh phúc! Cuộc sống 10 phần, truân chuyên đến 8 phần!”. Chị Hồng lặng người, trong khi thầy vẫn nhìn vào các đường chỉ tay của chị và quay sang phiên dịch tiếp tục nói. Thầy “phán” thêm: “Nhà chị ở trên đất độc lắm, có người chết oan. Anh em nhà chị đều bị ảnh hưởng hết, không trừ một ai. Chị Thu Hồng ngỏ ý muốn thầy xem phần mộ, thầy cho hay, xem mộ phải xem bằng tiền xu cổ, bắt quẻ, giá 88 tệ (gần 200.000 VNĐ). Nếu xem phong thủy, xem mộ phần thì mất 888 tệ, tôi sẽ đích thân xem cho, cứu anh chị khỏi cái nạn này.
Cách đó không xa, một bà thầy bói đang xem tay cho một khách du lịch sang Trung Quốc chơi nhân dịp lên Sa Pa du Xuân. Khách hàng giật mình khi bà thầy khẳng định: “Từ lúc 8 tuổi đến bây giờ, chưa có một ngày nào chị được yên ổn! Cuộc sống của chị có quá nhiều trăn trở, cái tâm của chị không bao giờ nhẹ nhõm được! Số chị đã vậy rồi, không khác được! Khoảng 6 năm nữa, anh nhà chị sẽ làm ăn tốt, nhưng gia đình cũng vào cảnh ly tán!”. Người xem vây thành đám chăm chú nghe thầy đọc vanh vách số phận người khác. Thậm chí trong đám người đứng xem có cả người dân tộc H’Mông, ngồi nghe không sót từ nào và cho tay vào túi áo, móc sẵn 20.000 đồng để gieo quẻ. Người Trung Quốc thích con số 8 (bát), do phát âm của nó gần giống từ “phát”.
Đến lượt tôi, thầy nhìn rồi nói lơ lớ bằng tiếng Việt: “Tay chữ “nhất”, là một người to gan!”, tôi cười. Rồi quay sang người phiên dịch thao thao. Tôi hỏi, “ma Hoa” với “ma Việt” khác nhau, sao thầy lại xem cho người Việt được? Câu này được thầy hồi đáp: “Ma ở đâu cũng là ma, người ở đâu cũng giống nhau thôi. Sống khôn, ắt thác thiêng!”. Trong khi xem cả tay phải lẫn tay trái của tôi, người phiên dịch tiếp: “Ông ấy” nói trong đầu anh có rất nhiều “hỏa” bốc lên, vì thế thỉnh thoảng anh rất nóng tính”. Tôi cự lại: “Tôi “mệnh thủy”, nước biển lớn đấy!”. Người phiên dịch nói lại với ông thầy, ông này xua tay. Chị phiên dịch hiểu ý: “Ông ấy bảo, anh nhiều hỏa quá, làm khô nước biển!”.
Chạy sô qua biên giới. - Người mê bói toán vẫn có thói quen “truyền khẩu” thầy nào hay, thầy nào dở. Theo rỉ tai của dân buôn bán tại chợ Cốc Lếu, đất Lào Cai không thiếu thầy bói tại TP Lào Cai có, Sa Pa có, thậm chí là những ông thầy mo “xịn” từ các dân tộc ít người chỉ cần “ới” là có ngay. Tuy vậy, nhiều người vẫn “sính ngoại”, mời các thầy sang làm lễ. Nhiều nhất là xem phong thủy, vì người Trung Quốc vốn nổi tiếng về việc này. Có người ở tận Vĩnh Phúc, khi sang Trung Quốc chơi, xem bói chỗ thầy, nghe thầy “phán” sợ quá bèn đặt tiền “rước” thầy về xem phong thủy tại quê nhà. Chưa tính chi phí xe cộ, nguyên tiền công mời thầy về đã mất tới 888 tệ (gần 2 triệu đồng). Sau khi thầy xem phong thủy, lại phải tổ chức cúng bái cả một ngày trời, cả nhà lại thuê một chuyến xe mời thầy lên Sa Pa chơi 2 ngày. Dân Lào Cai còn rỉ tai nhau, khối người thuộc diện “tai to mặt lớn” của TP cũng sang Hà Khẩu “vời” các thầy về xem nhà, xem quẻ cho mình. Không biết độ chính xác đến đâu, nhưng cứ theo người dân Lào Cai kể, có “sếp” còn chịu chơi đánh xe con đến tận cửa khẩu đợi đưa thầy về nhà làm lễ.
Vì thế cũng dễ hiểu, đến tận 29 Tết rồi mà thầy Trần Ngọc Long và người phiên dịch của mình vẫn lọ mọ về Phú Thọ xem phong thủy và cúng “chốt chặn” cuối năm cho gia chủ. Những chuyến đi của thầy Trần Ngọc Long nhiều khi kéo dài cả tuần lễ. Người xem và người phiên dịch gắn bó như hình với bóng. Ngày nhiều nhất, thu nhập của họ được hơn 1.000 tệ. Năm nay, thầy Trần Ngọc Long mở hàng sớm nhất. Từ mùng 3 đến mùng 6 Tết, có tới cả trăm khách xem bói, trong đó có nhiều khách hàng ruột, có khách du lịch xem thử một thầy người Hoa, hoàn toàn không biết gì về hoàn cảnh của mình để xem thầy phán ra sao!
Chạy trời... không khỏi công an.- Qua tìm hiểu mới hay, mỗi thầy bói đều có một câu chuyện khác nhau để bước vào nghề. Thầy bói Trần Ngọc Long năm nay 52 tuổi nhưng đã có 38 năm hành nghề. Một buổi sáng thức dậy, ông thấy mình cần phải làm “việc thánh” và thế là quyết định bỏ học để hành nghề xem bói. Một nhân vật cũng không kém phần huyền bí là thầy Dũng. Thầy này nghe tiếng Việt thì giỏi nhưng nói kém nên vẫn cần người phiên dịch. Đang là người buôn chuyến thảo quả tại cửa khẩu, một hôm thầy đi chùa rồi lên cơn vật vã mà không hiểu vì sao. Sau hôm ấy thầy thấy mình có “khả năng đặc biệt”, có thể biết chuyện quá khứ và đoán được hậu vận cho mọi người!
Điều đặc biệt, đội ngũ phiên dịch cho các thầy bói chủ yếu là người VN. Họ thuê người Việt vì nhiều lẽ: hiểu phong tục, tập quán, thông thạo tiếng Việt... nhưng điều quyết định nhất là giá tiền công rẻ. Chị Nguyễn Thị Liên theo thầy Ngọc Long phiên dịch được 6 tháng. Mỗi tháng chị Liên được trả 300 tệ (hơn 600.000 đồng), cộng thêm phần trăm số tiền kiếm được. Nhà chị ở Phong Hải, Bảo Thắng - Lào Cai. Từ đó sang Trung Quốc phải mất gần 30 km nên chị cùng một nhóm người Việt bên Trung Quốc thuê nhà trọ ở cùng nhau. Giá rẻ hơn bên TP Lào Cai, mỗi tháng vài chục đồng/người. “Đi như vậy chị không sợ chồng ghen à”, tôi hỏi. Chị Liên ngậm ngùi: “Chỉ có con thôi, chồng bỏ đi từ lâu rồi. Cái số nó thế, không làm cũng không biết làm gì nữa!”.
Có điều, dù các thầy bói có thông hiểu quá khứ, đoán được tương lai – như họ thường quảng cáo – họ vẫn cứ sợ... công an! Thầy Nhân cho biết: “Bọn tôi chạy công an như cơm bữa, hầu như hôm nào họ cũng quét. Nhanh lắm, bàn ghế, quẻ bói, tiền lễ... chỉ trong chớp mắt là đã bị họ đưa hết lên xe!”. Để đối phó, những thầy bói ở đây góp tiền thuê 2 nhà ở đầu phố báo hiệu khi thấy bóng dáng công an. Chỉ cần 3 phút là họ đã cho tất tần tật đồ nghề vào một xe kéo ngay phía sau. Các thầy “hóa phép” từ thầy bói thành con buôn xe thồ nhanh chỉ trong 1 phút.
Với ước nguyện năm mới có nhiều điều may mắn hơn, nhiều người đã qua biên giới nhờ thầy người Hoa xem hậu vận giống như như người ta vẫn xem bói ở trong nước. Có điều không phải ai cũng tin, đôi khi chỉ xem cho vui, cho biết, bởi không ít kẻ từng biết chuyện thầy bói sờ voi!