Đủ mọi mánh khóe để kiếm tiền
Trong số báo trước, chúng tôi đã nêu nhiều nỗi bức xúc của hành khách khi đi taxi sân bay. Nhưng không chỉ có taxi sân bay, ở nhiều loại taxi khác, từ taxi có tên tuổi đến taxi “quận, huyện”, taxi “mù”... hành khách cũng gặp nhiều chuyện phiền lòng.
Trong đó, giá cước là thứ quan trọng nhất. Không chỉ ăn gian hành khách vô tội vạ, nhiều taxi còn có thái độ đối xử với khách hàng thiếu văn minh...
Loạn giá...
9 giờ sáng 25-11, chúng tôi lên một chiếc taxi của Công ty Mai Linh, nhãn Gia Định taxi đi từ ngã tư Trần Quốc Thảo - Lý Chính Thắng (Q.3) đến cuối đường Lê Văn Sỹ (giáp bùng binh ngã năm Cộng Hòa), đồng hồ tính cước hiển thị 2,9 km với số tiền 17.000 đồng. Ngay sau đó cũng đoạn đường này, chúng tôi leo lên chiếc taxi khác để biển HTX xe du lịch số 2, không có đồng hồ km, đồng hồ cước nhảy liên tục lên đến 23.500 đồng. Có nghĩa xe này đã chạy hết 3,9 km đường (6.000 đồng/km).
11 giờ 45, chúng tôi lại tiếp tục có mặt trong chiếc taxi nhãn Vinataxi, đi từ góc Trần Quốc Thảo đến cây xăng bên phải đường Nơ Trang Long (Bình Thạnh) đối diện rạp chiếu bóng giá 23.000 đồng, cũng chung tuyến đường trên một chiếc taxi khác nhãn hiệu taxi Thiên Phúc giá lại chỉ 21.000 đồng. Hai loại taxi này đều có cách tính cước như nhau (6.000 đồng/km) nhưng không hiểu sao xe này lại chênh lệch xe kia 0,35 km.
Tuyến đường từ 59 Cao Thắng đến 170 Nguyễn Đình Chiểu (đoạn siêu thị Co.op Mart Nguyễn Đình Chiểu), sáng 27-11, chúng tôi lên chiếc taxi Vinasun, số tài 301, đến nơi trả cước 13.200 đồng, còn chiếc khác tên HTX Vận tải - Du lịch - Taxi 12 cùng tuyến đường lại đi hết 25.000 đồng. Số tiền nhảy chênh nhau lên đến 2 km (khoảng 12.000 đồng).
Rất nhiều tuyến đường, taxi của nhiều hãng, công ty, HTX khác nhau thu giá cước theo quãng đường cố định, đôi lúc chênh lệch nhau từ 1-5 km đường. Cụ thể, đoạn đường đi từ nhà thờ Đức Bà đến hồ Kỳ Hòa đi xe của HTX vận tải Đất Thép chúng tôi phải trả đến 30.000 đồng, trong khi đi xe của HTX khác chỉ mất 20.400 đồng.
Nhiều xe không gắn hộp số km, chỉ gắn hộp số nhảy giá tiền làm những hành khách đi quen không nhận biết được tiền mình phải trả tương xứng bao nhiêu cây số. Một số xe sẵn sàng hợp đồng miệng với khách hàng thu cước bỏ túi riêng 250.000-280.000 đồng cho cuốc xe từ TPHCM về Biên Hòa thay vì thu cước theo bảng giá công ty quy định 300.000 đồng.
Những “mánh” kiếm thêm
Chuyện chở khách chạy đường vòng là chuyện xảy ra không hiếm. Ngày 26-11-2003, mang dáng vẻ lớ ngớ của một người miệt Long An lên TP, tôi đã bị một bác tài taxi lẳng lặng chở đi từ Trường Đại học Khoa học Tự nhiên trên đường Nguyễn Văn Cừ quẹo ra đường Nguyễn Trãi (Q.1) rồi lại lách ra Nguyễn Cư Trinh chứ không tiếp tục thẳng đường Nguyễn Trãi để đi về Cao Thắng (hoặc đi bằng đường ngắn nhất là rẽ phải từ Nguyễn Văn Cừ về Nguyễn Thị Minh Khai ra Cao Thắng).
Nhiều xe thuộc một vài công ty lớn lại dùng thủ thuật dụ khách trả tiền với giá thỏa thuận, khỏi phải bấm đồng hồ, sau đó lại mở đồng hồ, che đồng hồ lại. Khách đến nơi, giá tiền hiển thị trên đồng hồ thấp hơn rất nhiều lần so với thỏa thuận.
Chưa kể có nhiều xe lấy tên Công ty Sao Việt, Taxi Đức Linh, taxi quận... nhưng thực chất không phải xe của những đơn vị này mà xe còn nhãn cũ hoặc tự gắn nhãn để qua mắt đơn vị kiểm tra.
Sáng 27-11, một chiếc taxi dù sau khi báo giá 30.000 đồng, không sao có được hóa đơn cho khách, đã phải sang một taxi khác “vay mượn” tờ hóa đơn trao cho khách. Một số xe dùng cách chạy đến nơi vẫn không tắt đồng hồ tính tiền trong khi viết hóa đơn, chờ khách vào nhà xong ra tính thêm tiền chờ trên xe. Tiền chờ cứ 2 phút 1.200 đồng. Một cuốc có thêm 5-10 phút chờ tài xế hưởng thêm của khách 5.000 đồng.
Không chỉ việc loạn giá cước, nhiều tài xế taxi còn đối xử với khách hàng thiếu tôn trọng, kém văn minh, lịch thiệp, nhất là ở một số nơi có hiện tượng độc quyền tương tự taxi sân bay.
Chúng tôi đến Bệnh viện Phụ sản Từ Dũ là nơi bệnh viện buộc phải cho một số taxi vào sân trong để chở bệnh nhân. Thế nhưng hiện tượng từ chối chở bệnh nhân đi những tuyến đường ngắn lại khá phổ biến nơi đây.
Taxi nào “khó chơi” nhất? Để xem đi taxi của hãng nào “khó chịu” nhất, chúng tôi đã làm một cuộc khảo giá bằng cách nhờ bốn người bạn lên bốn chiếc xe của bốn nhãn taxi khác nhau, chạy trên đường 3 Tháng 2 đoạn từ ngã sáu Dân Chủ đến vòng xoay Cây Gõ, gồm: Chợ Lớn taxi (Mai Linh), taxi đỏ (Tanaco), Vinataxi và taxi HTX du lịch lữ hành số 2, không, không bấm giờ. Và sau đây là giá phải trả cho từng loại xe: Chợ Lớn taxi: 25.000 đồng Vinataxi: 29.000 đồng Taxi đỏ: 30.000 đồng Taxi HTX: 33.000 đồng.
Ngày 17-11-2003, một bệnh nhân xuất viện sau mổ có nhu cầu đi về nhà ở đường Huỳnh Văn Bánh (Phú Nhuận) đã bị đến chín chiếc xe của công ty M. từ chối chở. Lý do, theo tài xế thứ 10, thấy tội nghiệp quá bèn chở, cho biết: Quãng đường từ Bệnh viện Từ Dũ đến Huỳnh Văn Bánh (Phú Nhuận) quá gần, nên nhiều tài xế né không chở vì thu không được bao nhiêu, đa phần chỉ đi xa hoặc đi tỉnh.
Trưa 27-11-2003, một xe khác cũng của công ty M. chở chúng tôi từ Bệnh viện Từ Dũ đến đường Nguyễn Văn Cừ (đoạn Trường ĐH Khoa học Tự nhiên) đã lầm bầm chửi rủa, càu nhàu vì đi có 11.000 đồng, khách hỏi không thèm trả lời, không mở cửa xe.
Theo tài xế Minh Châu, công ty kinh doanh vận tải hành khách A., tài xế chạy xe công ty phải chịu áp lực khoán rất cao. Mỗi ngày phải đóng cho công ty 300.000 đồng - 400.000 đồng tùy doanh số, hoặc trả góp tiền mua xe cho công ty lên đến 330.000 đồng (có nghĩa mỗi tháng phải đóng khoảng 10 triệu đồng).
Có nhiều dạng ăn chia. Có xe tài xế chạy của công ty mỗi ngày về chia tiền hưởng khoảng 30%-40% (có công ty chi cho tài xế 3/7, 4/6, 5/5) tùy số tiền mình thu về trong ngày, tiền xăng tài xế chịu toàn bộ.
Có công ty tài xế chạy dưới 500.000 đồng/ngày chỉ được hưởng 35%. Có tài xế phải đi thuê xe mỗi ngày trả từ 140.000 -200.000 đồng tùy loại xe mới, cũ. Một số tài xế khác cũng là chủ xe, không dám “chạy dù” nên phải gia nhập các HTX để kinh doanh taxi. Mỗi tháng đóng thuế cho HTX 75.000 - 100.000 đồng tùy theo HTX. Có xe được gắn đồng hồ tính tiền nhưng không được trang bị bộ đàm.
Tài xế Tho - taxi 12 - cho biết: “Số máy vẽ trên thành xe chỉ là số “mù” ghi cho có, khách gọi đến không gặp được vì chúng tôi không sử dụng bộ đàm, chạy xe đón khách dọc đường và khách quen”. Do các chi phí phải trả trong ngày nên gây áp lực khá lớn đối với các bác tài. Từ đó tài xế đã nghĩ ra nhiều cách để lòn lách kiếm thêm, sinh ra nhiều vấn nạn cho hành khách.