Tiffany Bun - giấc mơ âm nhạc sau một thập kỷ

(NLĐO) - Tiffany Bun và hành trình trở lại sau 10 năm, giấc mơ âm nhạc chưa bao giờ tắt.

Tiffany Bun tìm thấy giấc mơ ở thảm đỏ Lễ trao Giải Mai Vàng lần thứ 31-2025

Tiffany Bun – giấc mơ âm nhạc sau một thập kỷ im lặng - Ảnh 1.

Tiffany Bun biểu diễn ở thảm đỏ Lễ trao Giải Mai Vàng lần thứ 31-2025

Sau một thập kỷ vắng bóng, sự xuất hiện của Tiffany Bun trên thảm đỏ lễ trao Giải Mai Vàng lần thứ 31 - 2025 do Báo Người Lao Động thực hiện, không chỉ là khoảnh khắc trở lại của một ca sĩ, mà còn là điểm chạm của ký ức, của những giấc mơ từng tưởng như đã khép lại. Ít ồn ào, không chiêu trò, Tiffany Bun chọn cách quay về nhẹ nhàng nhưng đủ khiến nhiều khán giả tò mò.

Chia sẻ về khoảnh khắc trở lại sân khấu tại thảm đỏ Lễ trao Giải Mai Vàng, Tiffany Bun thừa nhận cô "rất run". Đó không phải cảm giác của người mới đứng sân khấu lần đầu, mà là sự xúc động của một người đã đi qua nhiều ngã rẽ cuộc đời để quay lại đúng nơi mình bắt đầu.

"Khi bước lên thảm đỏ, tôi chợt nhận ra có những giấc mơ tưởng như đã kết thúc, nhưng thực ra chỉ là ngủ quên" - cô nói.

Khoảng 10 năm trước, Tiffany Bun từng là gương mặt quen thuộc của dòng nhạc teen, hoạt động cùng thế hệ ca sĩ trẻ như Duy Khánh Zhou Zhou, Gin Tuấn Kiệt, Bảo Anh… 

Đó là thời điểm âm nhạc đến với họ bằng sự vô tư, trong trẻo của tuổi trẻ, khi niềm vui lớn nhất là được đứng trên sân khấu và hát cho khán giả nghe. Nhìn lại, Tiffany Bun không nuối tiếc mà chỉ thấy biết ơn, bởi đó là quãng thanh xuân thuần khiết, nơi mọi thứ bắt đầu từ đam mê.

Tiffany Bun – giấc mơ âm nhạc sau một thập kỷ im lặng - Ảnh 2.

Sau 10 năm, Tiffany Bun viết tiếp giấc mơ của mình

Tuy nhiên, biến cố gia đình đã buộc cô phải rời Việt Nam, tạm gác lại con đường nghệ thuật để sang Mỹ định cư. Với Tiffany Bun, quyết định ấy không dễ dàng, nhưng là lựa chọn duy nhất ở thời điểm đó. "Khi gia đình gặp chuyện, âm nhạc buộc phải nhường chỗ cho trách nhiệm. Có những lúc mình không còn nhiều quyền chọn lựa" - cô trải lòng.

Tiffany Bun cám ơn những trải nghiệm

Từ một ca sĩ đứng trên sân khấu, Tiffany Bun bắt đầu cuộc sống mới bằng nghề làm nail. Một "cú chuyển vai" tưởng chừng đối lập nhưng lại mang đến cho cô nhiều bài học sâu sắc. Nghề nail dạy cô sự kiên nhẫn, khiêm tốn và trân trọng từng giá trị lao động. "Không có công việc nào là thấp, điều quan trọng là cách mình sống và làm nghề" - Tiffany Bun nhìn nhận.

Tiffany Bun – giấc mơ âm nhạc sau một thập kỷ im lặng - Ảnh 3.

Ngày trở lại, Tiffany Bun bày tỏ rằng đã có đủ trải nghiệm để sống trọn vẹn với nghề

Trong suốt 10 năm xa quê, âm nhạc chưa từng rời khỏi cuộc sống của cô. Tiffany Bun vẫn hát, vẫn nghe nhạc mỗi ngày, chỉ khác là không còn đứng trên sân khấu. Có những đêm tan làm muộn, cô lặng lẽ xem các chương trình âm nhạc Việt Nam và tự hỏi: nếu không quay lại lúc này, thì đến bao giờ? Câu hỏi ấy theo cô suốt nhiều năm, để rồi trở thành động lực cho quyết định trở về.

Quyết định theo đuổi lại đam mê sau một thập kỷ, với Tiffany Bun vừa là sự can đảm, vừa mang chút liều lĩnh. Cô hiểu rõ thị trường âm nhạc hiện nay khắc nghiệt hơn rất nhiều, và bản thân cũng không còn là cô ca sĩ teen năm xưa. Nhưng thay vì so sánh hay chạy theo xu hướng, Tiffany Bun chọn đi chậm, đi chắc, trung thực với cảm xúc và trải nghiệm của chính mình.

"Tôi hát bằng những gì đã đi qua" - cô nói. Nếu trước đây là tiếng hát của bản năng tuổi trẻ, thì Tiffany Bun của hiện tại mang theo chiều sâu của trải nghiệm, của những va vấp và cả những giấc mơ từng dang dở nhưng chưa bao giờ tắt.

Tiffany Bun – giấc mơ âm nhạc sau một thập kỷ im lặng - Ảnh 4.

Tiffany Bun của hiện tại, không mong cầu nổi tiếng ồn ào chỉ mong được sống với đam mê

Sau dấu ấn tại thảm đỏ Mai Vàng 2025, Tiffany Bun không đặt mục tiêu ồn ào hay hào quang rực rỡ. Điều cô mong mỏi chỉ là được khán giả nhớ đến như một ca sĩ nghiêm túc, tử tế với nghề và không bỏ cuộc. Với cô, được đứng trên sân khấu một lần nữa đã là món quà lớn.

Gửi thông điệp đến những người từng phải gác lại đam mê vì biến cố cuộc sống, Tiffany Bun nhẹ nhàng nhắn nhủ: đừng tự trách mình. Có những lúc dừng lại không phải vì yếu đuối, mà vì cuộc sống buộc ta phải ưu tiên những điều khác. Chỉ cần trong tim vẫn còn giữ được ngọn lửa, thì sớm hay muộn, mỗi người cũng sẽ tìm được đường quay về.

Như chính hành trình của Tiffany Bun - lặng lẽ, bền bỉ và đầy tin tưởng - để rồi một ngày, hoa vẫn nở, theo cách rất riêng.