Dù muộn cũng phải làm

Tin mới

28/02/2015 22:20

"Thấy sao? Thích không?”. Câu hỏi của giám đốc sản xuất cái công ty ấy cứ ám ảnh mình.

Tất nhiên là rất thích. Không ngờ ở ngay thành phố này lại có một doanh nghiệp mà từ khi đặt chân vào đến lúc bước chân ra, mình cứ ngỡ đó là một nhà máy ở Nhật hay Mỹ. Mọi thứ ở đây đều ngăn nắp, gọn gàng, sáng bóng. Nói không có lấy một hạt bụi cũng không quá chút nào. Toàn bộ công nhân đều đeo găng tay, khẩu trang, đội mũ bảo hộ lao động... Bước vào xưởng sản xuất mà không khí mát lạnh, tiếng máy êm ru, công nhân thao tác nhẹ nhàng và hết sức tập trung...

Nghe mình hỏi làm cách nào để công nhân vào khuôn phép như vậy, anh bạn cười: “Thật ra thì cũng phải mất rất nhiều thời gian mới được như bây giờ. Lúc đầu vất vả lắm. Công nhân mình quen với lối sống tự do, phóng khoáng, làm việc tùy hứng, bắt họ vô khuôn khổ rất khó. Nhiều người phản ứng, đánh chửi quản đốc phân xưởng... Thế nhưng, bọn mình kiên trì huấn luyện. Lúc đầu là giáo dục, vận động, thuyết phục; sau đó thì áp dụng kỷ luật lao động. Ai không thích nghi thì có thể xin nghỉ, công ty không gây khó dễ gì. Phải mất 5 năm, mọi thứ mới đi vào nền nếp như vậy”.

 

Dù muộn cũng phải làm

 

5 năm để thiết lập được một “trật tự, kỷ cương” như vậy thì quả là đáng nể. Nói đâu xa, công ty của mình vừa tổ chức kỷ niệm 20 năm thành lập rất hoành tráng mà rất nhiều thứ vẫn còn lôi thôi, nhếch nhác. Đơn cử như chuyện đeo khẩu trang hoặc mang găng tay, dù năm nào công ty cũng tốn hàng trăm triệu chi phí mua trang bị bảo hộ lao động nhưng có thấy công nhân nào sử dụng đâu? Toàn để đối phó các đoàn kiểm tra. Việc vệ sinh nhà xưởng, công nhân không bày bừa ra đó thì đã là mừng, nói gì đến chuyện tự giác dọn dẹp trước và sau giờ làm việc.

Hay mình thử áp dụng các biện pháp từ nhẹ tới nặng như cách ở công ty anh bạn xem sao? Ban đầu thì giáo dục, vận động, thuyết phục; sau đó thì cứ theo nội quy mà xử. “Làm đi. Điều quan trọng là chủ trương phải nhất quán, đã làm thì làm đến nơi đến chốn chứ đừng nửa vời. Nếu đã ban hành quy định thì phải có kiểm tra, xử lý; không được du di để tránh sinh lờn thuốc, khó trị. Cứ mạnh dạn bắt tay vào làm đi” - anh bạn khuyên mình.

Ừ, nghe cũng có lý! Bắt đầu sau 20 năm là quá muộn nhưng nếu không bắt đầu thì sẽ chẳng bao giờ có kết thúc “có hậu” như ở công ty mà mình vừa được tham quan...

 

Lê Nguyên Vĩnh
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất