Hạc giấy nay còn không?

Tin mới

21/12/2012 07:00

Ánh nắng yếu ớt còn sót lại của một buổi chiều cuối thu đang vắt ngang song cửa nhỏ. Gió the thé khẽ chạm vào đôi mắt se cay. Trên bầu trời, từng đàn chim rủ nhau về dựng lại túp lều để chuẩn bị trú mưa, tránh rét. Trong căn phòng vắng, tôi ngồi mở từng con hạc giấy và đọc những dòng chữ ngoằn ngoèo viết vội của một người, của một thời hồn nhiên quá đỗi.

Ngày ấy, Hùng và tôi học chung lớp 10B, Trường cấp II-III Sơn Thành - Tuy Hòa –Phú Yên. Tôi ngồi bàn trên. Hùng ngồi bàn dưới. Hùng khá thông minh, giỏi thể thao, nụ cười rạng ngời, nồng hậu. Hùng trầm tính, ít nói và có cái nhìn đến cháy lòng. Tôi rất sợ mỗi khi Hùng nhìn tôi.
 
Tháng đầu tiên của năm lớp mười trôi qua phẳng lì. Nhưng đến tháng thứ hai trở đi tôi thấy lạ. Từ bàn dưới có cánh tay đưa lên níu tóc tôi. Tôi quay lại bực mình, trợn mắt thì Hùng  lại cười. Rồi những lần tôi bị thầy gọi lên kiểm tra bài cũ, hắn ngồi dưới nhép miệng nhắc. Có lần hắn bị thầy đến cho một chữ 0 to tướng. Ra chơi cả lớp ghép đôi tôi với hắn. Tôi bực vô cùng.
 

Một hôm, tôi phát hiện trong ngăn cặp tôi có con hạc giấy bé xíu. Tôi vội mở ra đọc. Bực mình tôi xé tan hạc giấy, vứt trước mặt hắn. Những mảnh giấy vỡ vụn bay lung tung. Hắn chẳng nói gì mà chỉ cười cùng lũ bạn. Kể cũng lạ, lũ bạn càng chọc tôi với hắn thì tôi càng xa lánh hắn hơn.
 
Đầu học kỳ II năm lớp 10, hắn lén bỏ vào ngăn cặp tôi một con hạc giấy cùng với dòng chữ: “Theo mãi một dòng sông sẽ có ngày đến được biển”. Tôi giận vô cùng. Từ đó về sau, tôi không thể nói chuyện với hắn một cách tự nhiên như trước được nữa. Đụng mặt hắn là tôi né.
 
Tôi còn nhớ mùa đông năm lớp 11, mưa kéo dài. Từ nhà tôi đến trường rất xa, cách 10 km. Áo mưa không che nổi nước trời. Đến trường, quần áo ướt sũng. Mặt mày tím tái. Chân tay run cầm cập. Xót lòng, hắn trao tay tôi chiếc áo ấm của hắn và cười: “Mặc vào đi kẻo lạnh”.
 
Cả lớp cười ồ trước cử chỉ yêu thương mà hắn tặng cho tôi. Giận quá, tôi vứt luôn chiếc áo ấm xuống đất. Hụt hẫng, mặt hắn sầm lại. Chả hiểu sao hồi ấy tôi lại như vậy. Ngông hay mắc cỡ thì tôi chả biết. Thế nhưng hành động của tôi không đủ sức dập tắt ngọn lửa tình đang bùng lên trong tim hắn.
 
Năm lớp 12 chúng tôi lao vào sách vở. Những con hạc giấy cùng với những dòng chữ cũng thưa dần. Tưởng rằng mình đã được tự do trong mắt hắn, nhưng không ngờ tôi đã nhầm. Hắn đã thay đổi chiến thuật. Hắn ngầm theo dõi tôi mà tôi không hề hay biết. Tết năm lớp 12 tự dưng hắn mò lên nhà tôi. Lúc ấy, nhà tôi rất nghèo, mái lá liêu xiêu. Tôi không tiếp hắn cùng lũ bạn vì tôi tự ti gia cảnh của mình. Hắn chạnh lòng, hạc giấy dần thưa.
 
Cuối năm năm học 12, chúng tôi xếp bút nghiêng để chuẩn bị chia tay với tuổi học trò. Nào là lưu bút, những tấm ảnh to, nhỏ làm rộn cả lớp. Gốc phượng, gốc xoài đều được đưa lên bức ảnh. Lúc ấy, tôi quyết định chọn cây phượng có nhiều hoa nhất, sắc hoa đỏ nhất để tạo kiểu. Đang đứng trước ống kính, bỗng phía sau lũ bạn đẩy hắn đứng cạnh tôi. Hắn cười thật tươi. Tôi cũng nhoẻn miệng cười theo. Và rồi tôi với hắn trở thành điểm nhấn trong bức ảnh ấy.
 
Hôm chia tay vào giảng đường, hắn tặng tôi con hạc cuối cùng cùng bức ảnh với dòng chữ: “Chúc bạn thành công và tìm được một nửa của mình”. Tôi chạnh lòng, xót xa.
 
Năm nay, hạ đã phả vào trời đất. Những cánh phượng hồng thắm đang bung ra sau sắc xanh non mơn mởn của lá. Sắc hồng đang rải nhẹ cả góc trời. Ve sầu đã thức giấc sau giấc ngủ dài cùng với tiếng kêu râm ran. Tu hú như đang gọi mời bạn tình ríu rít. Tôi chạnh lòng: Hạc giấy nay còn không?
Trần Thị Hằng (THCS và THPT Sơn Giang, Sông Hinh –Phú Yên)
Bình luận

Đăng nhập với tài khoản:

Đăng nhập để ý kiến của bạn xuất bản nhanh hơn
 
 
Hoặc nhập thông tin của bạn

Mới nhất Hay nhất